
Tác giả đã nghiên cứu sâu về những yếu tố làm con người không tuân theo lý trí của họ. Cuốn sách giúp chúng ta hiểu sâu hơn về những hành vi mà thường xuyên được coi là lý trí.
Tại sao cảm giác nóng lại lớn hơn so với nhận thức của chúng ta?
Trong tình trạng tinh thần bình thường, bạn có thường xuyên thực hiện những hành vi sau không?
- Câu trả lời cho những câu hỏi trên chắc chắn là: bạn không muốn có quan hệ tình dục với người bạn ghét, bạn sẽ không cho đối phương dùng thuốc kích thích và bạn sẽ sử dụng biện pháp an toàn, đúng không?
...
Những câu trả lời cho những câu hỏi trên đều là: không, bạn sẽ không thực hiện những hành vi đó.
Đó là những câu trả lời dựa trên lý trí, được thể hiện khi bạn trong tình trạng bình thường, không có sự kích thích nào.
Thí nghiệm về quyết định và hưng phấn tình dục đã được Dan Ariely và George Loewenstein tiến hành với một nhóm nam sinh viên.
Họ muốn hiểu rõ hơn về ảnh hưởng của hưng phấn tình dục đối với hành vi con người, nhằm giúp xã hội giải quyết các vấn đề như mang thai ở tuổi vị thành niên và lây nhiễm HIV/AIDS. Thí nghiệm đòi hỏi cảm xúc được thử nghiệm phải là quen thuộc với người tham gia.
Mỗi người tham gia sẽ được cung cấp một máy tính với các hình ảnh và câu hỏi sắp xếp theo mức độ kích thích. Họ chỉ cần trả lời 'có' hoặc 'không'.
Hầu hết, câu trả lời của các cộng tác viên khi ở trạng thái bình thường khác hoàn toàn so với khi ở trạng thái hưng phấn. Trong 19 câu hỏi về sở thích tình dục, khi họ hứng phấn, họ dự đoán sẽ thực hiện các hoạt động tình dục kỳ quặc gần như gấp đôi.
Ví dụ, ý tưởng về giao cấu với động vật trở nên hấp dẫn hơn gấp đôi khi ở trạng thái hưng phấn so với trạng thái bình thường. Khi hứng phấn, dự đoán về hành vi vô đạo đức cao hơn gấp đôi so với trạng thái bình thường (cao hơn 136%). Thậm chí, trong trạng thái hưng phấn, dự đoán không sử dụng bao cao su cao hơn bình thường 25%.
Trong trạng thái bình thường, khi lý trí bị ảnh hưởng bởi cái tôi siêu ngã, nam sinh viên luôn tôn trọng phụ nữ, không bị thu hút bởi hành vi tình dục kỳ quặc, và luôn đặt đạo đức lên hàng đầu. Tuy nhiên, họ đánh giá thấp mức độ phản ứng của bản thân.
Dù ta có xem xét số liệu như thế nào đi nữa, thì mức độ dự đoán sai của người tham gia thí nghiệm là khá lớn. Kết quả cho thấy, trong trạng thái bình thường, chúng ta không thể dự đoán được hành vi khi hưng phấn. Sự đề phòng, bảo vệ, và đạo đức biến mất hoàn toàn khi hứng phấn.
