
Câu chuyện bắt đầu với mối quan hệ giữa Hajime và Shimamoto khi cả hai mới chỉ 12 tuổi. Với Hajime, Shimamoto là mối tình đầu, là mảnh ghép cuối cùng cho 'thằng người vốn dĩ không hoàn chỉnh' của mình. Và suốt từ đầu tới cuối, anh chưa bao giờ ngừng day dứt về mối tình đầu, bất kể có bao nhiêu cuộc tình đi qua, thậm chí cả khi đã có vợ và hai con gái.

Trước mặt cô, anh luôn thấp thỏm, ngây ngốc, bối rối dù là 12 hay 37 tuổi. Hajime nhớ về Shimamoto từ những điều nhỏ nhặt nhất, từ cách cô di chuyển, cách cô vuốt phẳng mép váy, thói quen lau chùi chồng băng đĩa ở nhà hay màu xanh mà cô luôn yêu thích. Dù chia xa một thời gian dài nhưng chưa bao giờ Hajime quên Shimamoto, thậm chí khi hôn Izumi, anh cũng phải tự nhủ mình đừng nhớ về cô.
Đó là một tình yêu mãnh liệt và quyến rũ nhất. Dù đã có mái ấm gia đình, Hajime vẫn sẵn lòng bỏ mọi thứ để đi theo Shimamoto, để trải nghiệm một mối tình ngắn ngủi, cuồng nhiệt và đầy kỳ dị với cô. Hajime thừa nhận cô là người duy nhất trong cuộc đời anh, là người khiến anh phát điên, dại dột, sẵn lòng hy sinh tất cả vì cô bất kể nơi đâu và khi nào, thậm chí khi anh không biết cô là ai và đang ở đâu.
Nếu với Shimamoto, Hajime ôn hòa, trân trọng bấy nhiêu thì với Izumi, anh ta lại thèm khát, thô lỗ và ích kỷ bấy nhiêu.
' Khi họ quen biết, Hajime đang ở giai đoạn mà Shimamoto đã mô tả về mấy chàng trai cấp ba: “Luôn muốn sờ vào váy của các cô gái”. '
Hajime chỉ mong đợi được ôm hôn, cởi quần áo và ngủ với Izumi, thậm chí còn lên kế hoạch cụ thể. Izumi, vì yêu một chàng trai ở độ tuổi nồng nhiệt đó, đã ngây ngốc để chàng làm tổn thương cô đến mức không thể sửa chữa.
Ngủ với chị họ của bạn gái, đó là hành động đê tiện và tàn nhẫn nhất mà Hajime từng làm. Anh không yêu chị họ, anh ta chỉ bị cuốn theo ham muốn tình dục. Anh nói anh yêu Izumi, nhưng tình yêu ích kỷ và tàn bạo đó đã phá hủy Izumi, phá hủy cô gái trong sáng và thẳng thắn đó. Hajime chưa bao giờ nghĩ mình sẽ làm tổn thương Izumi, nhưng anh đã làm, anh vẫn là người “có thể gây ra một vết thương nặng nề nhất cho người thân nhất trên thế giới, vì những lý do được coi là đủ chính đáng.”

Tình yêu giữa Hajime và Yukiko lại như một tình cảm tươi đẹp, như làn gió mát lành trong ngày hè oi bức. Khi bước sang tuổi 30, Hajime gặp Yukiko. Lúc đó, anh không còn mơ mộng về những cuộc tình mãnh liệt nhưng không ổn định hay những câu chuyện cổ tích. Anh chỉ muốn một mái ấm gia đình vững chắc với người vợ hiền lành và con cái ngoan ngoãn. Với Yukiko, anh như đã tìm được một viên ngọc quý trong cuộc đời.
Cả Hajime và Yukiko đều đi theo những ước mơ của riêng mình. Khác với Hajime đầy ám ảnh với mối tình đầu và sẵn lòng lừa dối, Yukiko đã từng đối mặt với cái chết vì một người đàn ông trong tuổi trẻ nhưng đã chọn con đường gia đình. Cô luôn kiểm soát bản thân mình, không để bản thân mình bị hoàn toàn đắm chìm trong tình yêu. Yukiko, một người phụ nữ mạnh mẽ và sâu sắc, nhưng vẫn giữ vững sự điềm tĩnh và tỉnh táo.

Vậy ai mới là đúng, ai mới là sai? Hajime, một người đam mê và trung thành với tình yêu. Mối tình đầu của anh kéo dài suốt 25 năm, vượt qua mọi thử thách của cuộc sống. Tình yêu ấy có thể được coi là chân thành và quý giá. Nhưng, cuối cùng, nó đã mang lại gì ngoài đau khổ cho Hajime và những người xung quanh? Hajime, dù đã chắc chắn về tình cảm của mình, nhưng liệu anh có dành thời gian để tìm kiếm Shimamoto? Tất cả những gì anh làm chỉ là nhớ về cô ấy, giữ cô ấy trong ký ức và tiếp tục sống với những mối quan hệ mới.
Mặc dù tâm trạng và suy nghĩ của cô phức tạp hơn, nhưng hành động tìm kiếm, hẹn hò và thậm chí là mời Hajime đi cùng mình đến một nơi xa xôi, dù biết anh đã có gia đình, thì cũng thật khó hiểu và cảm thông. Có lẽ có những bí mật, những điều không thể hiểu được trong cuộc sống của cô. Nhưng liệu đó có phải là lí do đủ động viên để cô xen vào cuộc sống gia đình của người khác?
Cuối cùng, tình yêu giữa Hajime và Yukiko là một thứ tình yêu sâu sắc và bền vững hay chỉ là một cảm xúc yếu đuối?

Izumi và Yukiko, một là trong trắng và ngây thơ, một là mạnh mẽ và dễ tha thứ quá mức. Và tất cả những nhân vật trong truyện của Murakami, liệu họ đang là chính họ hay chỉ đang giả vờ?
Mỗi câu chuyện trong cuốn sách, mặc dù phức tạp và khó chịu, nhưng không thể phủ nhận rằng chúng rất đời thường, và có lẽ chúng ta cũng từng trải qua những tình huống tương tự. Bằng cách này, những khúc mắc của các nhân vật trong tiểu thuyết Murakami có thể là những khúc mắc của chính chúng ta.
Ngoài Phía Nam biên giới và phía Tây mặt trời, còn gì nữa không? Câu chuyện đơn giản này, với âm nhạc nhẹ nhàng và ly cocktail, dễ hiểu nhưng vẫn đầy bí ẩn, như mọi tác phẩm khác của Murakami.
Phanh
Mytour.
