“Ai sinh ra trên cao nguyên đá Đồng Văn mà không thơ thẩn thì thật là… tiếc”, bạn đồng hành nói khi hai chúng tôi đi qua những con đường nguy hiểm nhưng cũng đầy lãng mạn trên chiếc xe máy. Còn tôi thì tự nhủ rằng mỗi người trẻ nên trải nghiệm đá núi, cỏ cây trên những con đường Đồng Văn, để nhận ra rằng, hạnh phúc thực sự rất đơn giản và nằm trong tầm tay chúng ta.
Khám phá Hà Giang: “Phiêu lưu” trên đường hạnh phúc Đồng Văn

Để đạt được cao nguyên đá Đồng Văn, chúng tôi lựa chọn con đường đi qua các huyện Vị Xuyên, Quản Bạ, Yên Minh, Đồng Văn, Mèo Vạc và kết thúc tại Bắc Mê trước khi quay về Hà Giang. Đoạn đầu của hành trình là thử thách tinh thần của hai du khách xa xứ qua những con đường nhỏ dễ đi. Khi chúng tôi sắp rời Minh Tân (huyện Vị Xuyên), chúng tôi bắt đầu phải vượt qua những con dốc liên tiếp, từ dốc uốn cong đến dốc thẳng đứng và cả dốc zigzag…
Có lúc, chúng tôi đang chậm rãi vượt qua dốc thì bất ngờ, con đường uốn cong theo góc 45 độ, khiến cả người lẫn xe như muốn… lạc đường. Có lúc chúng tôi đi trên con đường chỉ có vách đá một bên và vực sâu một bên. May mắn thay, mặc dù không phải là những tay lái giỏi, nhưng chúng tôi đã vượt qua những con đường nguy hiểm mà không gặp phải bất kỳ sự cố nào!

Vượt qua những con đèo vòng quanh, chúng tôi lần lượt ghé thăm Quản Bạ, Yên Minh, Phố Cáo, Dinh thự họ Vương, Làng văn hóa Lũng Cẩm – nơi được chọn làm bối cảnh trong bộ phim nổi tiếng Chuyện của Pao… Kế hoạch của chúng tôi là ghé thăm Lũng Cú trước khi quay về nghỉ đêm tại thị trấn Đồng Văn, kết thúc ngày đầu tiên của cuộc hành trình.



Kết thúc thăm Dinh thự họ Vương khi hoàng hôn buông xuống, chúng tôi lên xe để đến Lũng Cú qua những con đường quanh co, xuyên qua rừng núi và những khúc cua nguy hiểm. Trong lòng tôi bắt đầu lo lắng, nếu chúng tôi không kịp đến Lũng Cú trước khi tối, liệu chúng tôi có bị mất trong màn đêm? May mắn thay, chúng tôi đến Lũng Cú khi hoàng hôn bắt đầu buông. Mà không kịp nghĩ, tôi và bạn bè nhanh chóng đỗ xe và bắt đầu leo lên những bậc thang mỏi mệt.
Sau này, chúng tôi biết rằng có một con đường khác có thể lái xe lên mà không cần phải mệt mỏi như sau khi lái xe trong thời gian dài. Dù vậy, lá cờ quốc gia trước mặt vẫn cho chúng tôi biết rằng chúng tôi đã đạt đến điểm cao nhất của Lũng Cú. Khi tôi chạm nhẹ vào lá cờ quốc gia, trong tôi nảy lên một cảm xúc thiêng liêng, đầy xúc động! Tôi đứng đó nhìn xuống Đồng Văn trong ánh chiều tà. Xa xa, những cánh đồng lúa vàng chờ đợi để được thu hoạch, xen lẫn là những ruộng đã gặt, chỉ còn lại gốc rạ. Trong khoảnh khắc thư thả ấy, tôi cảm thấy hạnh phúc nhẹ nhàng trong lòng.

Vào lúc 6 giờ chiều, ánh sáng cuối cùng của ngày vẫn còn sót lại, như một dải màu phai trên bức tranh bầu trời. Nhưng sau đó, màn đêm rơi xuống nhanh chóng, chúng tôi bật đèn xe, giảm tốc độ, nén kỹ cảm giác sợ hãi trong lòng để có thể kiểm soát lái xe, với hy vọng đến Đồng Văn một cách an toàn. Đường đi rất tồi tệ, với những ổ gà và ổ voi 'phục kích' khắp nơi, chiếc xe của chúng tôi leo dốc theo vách núi và lăn xuống trong màn đêm sâu thẳm. Khi thấy ánh sáng phát ra từ Đồng Văn, không ai nói gì, cả tôi và bạn bè cùng vui mừng. Dù cảm giác mệt mỏi vì hành trình xa, chúng tôi vẫn quyết định đi xuống phố, mỗi người uống một ly cà phê ở phố cổ trước khi về khách sạn. Bạn bè đã ngủ say sưa trên giường. Tôi mở cặp sách, đọc cuốn du ký Thương nhớ Đồng Văn của tác giả Thủy Trần, để xem liệu cô ấy có cùng cảm nhận với tôi về vùng đất này không...

Buổi sáng ở Đồng Văn rộn ràng với tiếng cười. Chúng tôi quay lại phố cổ để tìm nơi ăn sáng. Sau khi no bụng với đĩa bánh cuốn nóng hổi, chúng tôi lái xe đến Đồn Cao - một di sản văn hóa lịch sử độc đáo từ thời Pháp thuộc. Đồn Cao nằm ở phố cổ Đồng Văn nên chỉ mất chưa đầy năm phút, chúng tôi đã đến chân núi.

Con đường lên núi Đồn Cao được lát bằng bê tông và khá dốc, nhưng không gây khó khăn cho người như lối đi lên Lũng Cú. Ở đỉnh núi đá vôi cao nhất Đồng Văn (cao 1.213m so với mực nước biển), chúng tôi có thể nhìn ra toàn cảnh. Đó là núi Tù Sàn, nơi quân Sùng Mí Chảng xây dựng căn cứ chống Pháp, gần đó là chợ Đồng Văn mà sáng nay chúng tôi đã đi qua... Thật hiếm khi chúng tôi được thư giãn trong gió núi, với mây cao, thở hít không khí trong lành...
Thị trấn Đồng Văn dần xa dần trong tầm mắt, chúng tôi bắt đầu chinh phục đèo Mã Pì Lèng, dài khoảng 20km, nối liền Đồng Văn và thị trấn Mèo Vạc. Trước khi 'chiến đấu' với đèo Mã Pì Lèng, chúng tôi phải vượt qua con dốc Pải Lủng uốn lượn, thêm vào đó là những khúc cua liên tục khiến cả những tay 'phượt' chuyên nghiệp cũng phải chán chường! Chiếc xe của chúng tôi trườn chầm chậm trên con đường vắng vẻ, bốn bề là những ngọn núi cao, sắc lạnh đâm thẳng lên bầu trời. Ngồi sau xe, tôi cảm thấy lo lắng, tự hỏi, liệu quyết định vượt đèo Mã Pì Lèng có phải là một sai lầm hay không?

Câu hỏi ấy đã không còn mơ hồ, khi con đường Hạnh Phúc vẫn hiện ra trước mắt chúng tôi với những khúc cua nguy hiểm, những đoạn đường quanh co uốn lượn theo vách núi một cách ngẫu hứng. Dừng lại giữa đèo cao, tôi hiểu vì sao dân phượt lại yêu thích con đường nguy hiểm này, bởi vẻ đẹp của Mã Pì Lèng đẹp đến nao lòng…
Chưa bao giờ tôi cảm thấy gần gũi với thiên nhiên như thế, chỉ cần nhìn lên là tôi cảm thấy như mình có thể chạm tay đến trời, nghe nắng vàng mây trắng hân hoan. Tất cả hiện diện trước mắt làm tôi nhận ra sự bé nhỏ của mình trước thiên nhiên hùng vĩ và tráng lệ. Tôi đưa máy ảnh lên, chụp và rồi cất nó lại, bởi vẻ đẹp của Mã Pì Lèng không thể lưu lại bằng hình ảnh.

Từ đỉnh Mã Pì Lèng, chúng tôi nhìn xuống sông Nho Quế trôi êm đềm dưới lòng khe núi. Dòng Nho Quế trông giống như một dải lụa xanh, chỉ cách chúng tôi vài phút chạy xe. Khi chạm tay vào nước Nho Quế, tôi tin rằng đây không phải là giấc mơ. Nước mát lành tỏa khắp cơ thể tôi, từ xúc giác cho đến tận sâu trong tâm hồn.


Sau thời gian ngắn tại sông Nho Quế, chúng tôi phải lên xe, quay trở lại con đường Hạnh Phúc để tiến về Mèo Vạc. Nhìn những khung cảnh đẹp của cao nguyên trước khi chúng biến mất, tôi nghĩ rằng hạnh phúc không xa vời, chỉ cần đứng trên con đường Hạnh Phúc và cảm nhận thiên nhiên, tình bạn sẵn có để vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống.
Theo Hồ Huy Sơn/Doanh nhân Sài Gòn
***
Xem thêm: Bí quyết du lịch từ Mytour
MytourNgày 8 Tháng Chín, 2017