Thời gian trôi qua, vẫn chưa đủ để tôi hiểu rõ về bữa trưa vội bên bếp củi trong căn nhà ở ngã ba Phố Cáo ngày mưa năm đó. Phố Cáo trong tôi, là thực hay là mơ?

Tôi đậu lại ở Phố Cáo (Đồng Văn, Hà Giang) do tắc đường.
Những ngày đó, mỗi khi đội phá núi làm đường và đặt mìn, xe khách phải đợi chừng nửa giờ mới vượt qua. Dốc lên, dốc xuống, tất cả chúng ta nhìn nhau. Bạn tôi đứng trên sườn đá, điện thoại trong tay, bảo là em cắt núi lên đây anh đợi.
Chào đón những người bạn đồng hành vừa quen trên chiếc xe khách cà tàng màu vàng chanh bụi bẩn, tôi bắt đầu hành trình.
1. Balô đeo vai, máy ảnh lủng lẳng. Cách xa một con dốc, một khúc cua, một sườn núi. Bóng bạn tôi như một chấm nhỏ trên bức tranh bầu trời. Ôtô, xe máy đứng đợi hai bên con dốc, chờ nổ mìn thông đường. Chỉ có mình tôi bước thấp bước cao, leo qua vách đá, bám vào đám cây rừng. Bước đi về phía có anh.
Không phải là lần gặp đầu tiên, nhưng trái tim lại rộn ràng trong ngực. Nụ cười nhẹ, đôi mắt nhìn nhau sâu khe khẽ. Như thể tôi lo sợ nắng sẽ tắt, mây sẽ bay đi, gió sẽ im lặng và tiếng gà gáy nhè nhẹ sáng mai sẽ tan vào tĩnh lặng.
Phố Cáo - Nơi Hai Trái Tim Đầu Gặp Gỡ Nhẹ Nhàng!
Để sau bản ghi âm của nhóm công trình, tiếng cười sôi nổi, và tiếng cãi nhau của những người khách đang đợi, Phố Cáo mở rộng vòng tay đón tôi bằng một thung lũng tràn đầy gió, những dải núi nối tiếp, con đường trải dài mà không một bóng xe nào đi qua.
Bằng những cổng nhà im lặng, bờ rào đá phản chiếu ánh nắng mặt trời, những nhánh cây khô vẽ nên hình ảnh trên ô cửa, đột nhiên bất giác bởi bóng người di chuyển qua cánh đồng, đột ngột giật mình trước tiếng khóc của một đứa bé từ góc nhà tối om, mùi của chăn màn cũ kỹ, ẩm mốc.
Bằng hương nắng mới tinh khôi, làn gió lạnh quyện quanh trên mái nhà.
Một Phố Cáo yên bình ôm lấy bước chân của tôi.
2. Chúng tôi quay trở lại Phố Cáo trong một ngày mưa phủ khắp nơi. Bầu trời và đất đều trôi lệch trong biển sương, núi xa mờ, cánh đồng chìm trong màu sắc huyền bí, những ngôi nhà giữa tường vô hình. Đồng ngô trổ bông uốn lượn, luống rau cải hoa vàng đuốc nhẹ trong gió.
Nhanh chóng dừng xe tại ngã ba, vội vàng bước vào căn nhà quen thuộc, nơi chúng tôi đã ghé qua nhiều lần trong những kỷ niệm xa.
Bên cạnh bếp lò lớn, có vẻ như là nơi chế biến rượu, nung ngô và nhuộm vải, chắc chắn là nơi nấu ăn cho gia đình với chiếc chảo gang lớn nằm bên đó, nhẹ nhàng và dễ thương. Chàng trai Mông xưa nay đã trở thành người cha của hai đứa con, thêm một ít ngô vào lửa, cúi xuống và thổi một hơi dài.
Ngọn lửa bùng lên, rực đỏ, ấm áp, hò reo vui mừng, đẩy gió mưa ẩm ướt đi, đẩy cơn lạnh theo chân chúng tôi bước qua ngưỡng cửa cao vào nhà.
Người bạn ngồi ở bậc cửa, vô tâm hút một điếu thuốc, nhìn ngắm ngã ba Phố Cáo đang mờ mịt trong sương mù. Bên trong ngôi nhà nhỏ, hai cô gái vừa cởi giày, vừa làm ấm đôi bàn tay trước bếp lửa.
Mẹ của bọn trẻ ôm bé từ giường đưa gần bếp lửa, trong khi chồng lục can rượu nồng trong xòe nhà, mang ra những chiếc chén. Rượu ngô trong trắng, cay nồng, đốt cháy cổ họng và làm ấm bụng đang co ro vì lạnh.
Chúng tôi rút ra từ balô những đợt cơm nếp mới mua trên chợ Đồng Văn, giờ đây đã nguội lạnh. Nhưng không có gì tuyệt vời hơn khi chúng tôi ngồi quây quần bên bếp củi, chia sẻ từng nhụn cơm, trong sự chân thành của gia đình chủ nhà và đám lữ khách tự tin như là chủ nhân.
Chúng tôi uống khá nhiều rượu, có thể nâng chén, có thể không, trong những câu chuyện đan xen và trong những khoảnh khắc yên bình mỗi người tận hưởng. Ngọn lửa ấm áp như chiếc khăn màu cam của người Mông bên vai tôi. Đôi mắt nhìn nhau, ấm áp như nếu chúng ta đã quen thuộc với nhau từ ngàn xưa.
3. Tôi không biết đã bao lần chạm chán Phố Cáo. Ám ảnh bởi tiếng cười của trẻ trong lành vang vọng, chiếc xe cải tiến với lọc cọc đi trên đường dài, chiếc váy Mông đẹp trên cánh đồng xanh, lá cờ đỏ sao vàng hiên ngang trên bầu trời.
Ám ảnh bởi những nỗi buồn, những ngón tay run lên trong mùa đông, nắng cháy đỏ tàn khô mùa hạ, bờ rào đá, cốc rượu nồng, mối tình hoang hoải…
Và tôi biết rằng không có buổi trưa ấm áp như thế nào nữa trong thực tế của năm ấy. Những khoảnh khắc vàng theo chân đồng hành trở về phía quên lãng…







Theo Tuoitre.vn
***
Đánh Bại Thời Gian: Mytour.com
Mytour.comNgày Mười Chín, Tháng Mười Một, 2016