Khi tôi bắt đầu tìm việc trước khi hoàn thành đại học Luật, một câu hỏi trên ứng dụng khiến tôi cảm thấy đặc biệt lo lắng là: Bạn có bất kỳ khuyết điểm nào không? Tôi sinh ra với tự kỷ, vì thế câu trả lời là rõ ràng. Mặc dù vậy, tôi luôn thấy bất an khi gặp câu hỏi này trong quá trình điền các mẫu đơn ứng tuyển.
Nếu lựa chọn là “Có” – nghĩa là tôi trung thực. Tôi không xấu hổ về căn bệnh tự kỷ của mình. Tự kỷ là một phần của tôi, giống như việc tôi là phụ nữ. Nhưng việc chọn câu trả lời này có thể dẫn đến phân biệt đối xử hoặc khiến tôi bị từ chối cho một vị trí nào đó (mặc dù tôi có đủ khả năng). Tuy nhiên, trả lời là “Không” – có nghĩa là tôi nói dối.
Nói thật hay nói dối: Điều gì sẽ tốt hơn cho sự nghiệp?
Lựa chọn khác của tôi là: Từ chối tiết lộ. Thường tôi nói đùa với bạn bè và đồng nghiệp rằng tôi mắc bệnh tự kỷ như một cách tiết lộ về bất kỳ khuyết điểm nào. Đôi khi tôi không muốn đề cập đến vấn đề này vì có thể khiến tôi mất cơ hội việc làm.
Mỗi khi gặp câu hỏi này, những người có khuyết điểm như tôi sẽ tự hỏi: Nên nói thật không? Nên tiết lộ không, và khi nào là thời điểm thích hợp để làm như vậy? Nên tiết lộ cho ai: nhà tuyển dụng, trưởng phòng, đồng nghiệp hoặc bộ phận nhân sự?
Về mặt pháp lý, không có câu trả lời nào phù hợp cho tất cả mọi người. Luật pháp không yêu cầu bạn tiết lộ khi bạn ứng tuyển hay trong quá trình phỏng vấn.
Khi tôi mới tốt nghiệp đại học Luật, tôi nghĩ rằng khiếm khuyết của bản thân sẽ khó mà giấu được bởi lý lịch hay các thứ tương tự sẽ tiết lộ với nhà tuyển dụng. Thay vì chia sẻ điều này khi nộp hồ sơ, tôi chọn chia sẻ nó trong buổi phỏng vấn. Việc trò chuyện và chia sẻ trực tiếp về khiếm khuyết của bản thân sẽ giúp tôi thoải mái hơn và cung cấp cơ hội để trao đổi về năng lực nhiều hơn.
Trong các cuộc phỏng vấn với nhà tuyển dụng, tôi đề cập đến khiếm khuyết của bản thân cùng với năng lực và khả năng làm việc của mình. Tôi thường sử dụng khiếm khuyết đó để làm nổi bật điểm mạnh của mình, nhấn mạnh những gì tôi có thể làm tốt mà không bị ảnh hưởng bởi các khiếm khuyết này.

Tiết lộ khiếm khuyết: Chú trọng đến bối cảnh và người nghe
Tuy nhiên, đôi khi, việc tiết lộ khiếm khuyết của bản thân quá sớm không thực sự là lựa chọn đúng đắn. Tôi đã nói chuyện với một người mắc chứng động kinh, anh ấy chia sẻ rằng: tiết lộ là một quyết định cực kỳ quan trọng, bối cảnh và người nghe là hai yếu tố bạn cần phải xem xét khi chia sẻ khiếm khuyết của mình.
Cá nhân, tôi cảm thấy điều này khá chính xác. Tôi đã chia sẻ về tình trạng khiếm khuyết của mình với tất cả các đồng nghiệp. Tôi tin tưởng và chia sẻ về căn bệnh tự kỷ của mình và cách mà căn bệnh ảnh hưởng đến công việc của tôi. Tôi đã tiết lộ điều này với trưởng phòng trước về căn bệnh của mình và sau đó sẽ nói với đồng nghiệp vì tôi muốn được đối xử công bằng trong công việc.
Việc tiết lộ về khuyết tật giúp tôi nhận được sự hỗ trợ tốt nhất để làm việc bình đẳng như mọi người. Và việc tiết lộ đúng thời điểm, đúng người sẽ không làm ảnh hưởng đến cơ hội việc làm cũng như con đường phát triển sự nghiệp trong tương lai.
Đối với tôi, việc tiết lộ về căn bệnh tự kỷ giúp tôi có thể đeo tai nghe khi làm việc, hạn chế phải lắng nghe các cuộc trò chuyện trong văn phòng và những tiếng ồn xung quanh. Những điều nhỏ nhặt này giúp tôi không bị áp lực và đạt được hiệu suất công việc cao hơn.
| Chia sẻ từ người có kinh nghiệm HR |
|---|
Cho dù việc tiết lộ là cần thiết để nhận được sự giúp đỡ về thể chất hoặc tinh thần, để tạo ra môi trường ôn hòa trong văn hóa công ty hoặc cảm thấy bạn có thể thể hiện như chính bản thân mình trong công việc, quyết định mang tính cá nhân cao. Nó có thể dẫn đến những cuộc trò chuyện quan trọng và cho mỗi người cơ hội thành công và cảm thấy được thấu hiểu. Khuyết tật không có gì đáng xấu hổ và hoàn toàn có cơ hội thành công như bao người nhưng nên cân nhắc khi trao đổi khi đi phỏng vấn và trong quá trình làm việc. Điều này cũng tương tự với việc tiết lộ điểm yếu của bản thân. |
>>Xem thêm bài viết: Hướng ngoại sôi nổi nhưng nhân viên hướng nội chưa hẳn là điểm trừ
