Thời đức Phật, vị thế của phụ nữ trong xã hội hầu như không được coi trọng, họ không bao giờ được hưởng quyền lợi nào. Có vẻ như không ai có thể giải thoát họ khỏi "gông cùm" của định kiến xã hội.
May mắn thay, Đức Thế Tôn đã xuất hiện, giải phóng phụ nữ khỏi những tư tưởng áp bức lâu dài, nâng cao vị thế của họ và dẫn dắt họ thực hiện vai trò quan trọng trong xã hội.

1. Địa vị ngang hàng với nam giới
Không chỉ trong quá khứ mà hiện tại, nhiều người vẫn chưa đánh giá đúng vai trò của phụ nữ. Chẳng hạn như ở Hồi giáo, phụ nữ phải che mặt khi ra ngoài, chỉ có chồng mới được nhìn thấy mặt họ, cuộc sống hoàn toàn phụ thuộc vào người đàn ông.
Ở Trung Quốc, có câu nói “nhất nam viết hữu, thập nữ viết vô”, có nghĩa là chỉ cần một con trai là có con, còn mười cô con gái cũng coi như không có con. Điều này dẫn đến tư tưởng coi trọng nam hơn nữ, cho rằng có con gái là điều bất hạnh.
“Một người phụ nữ trẻ có thể trở thành khôn ngoan và đạo đức. Mẹ của chồng mình tôn trọng, vợ thật sự mà chàng trai có thể chịu đựng sẽ làm được những việc lớn và dẫn dắt các vùng đất lớn, đúng vậy, một con trai của người vợ cao quý sẽ trở thành người lãnh đạo của đất nước mình.”
2. Được tự do yêu thương và kết hôn với người mình mong muốn

3. Phẩm hạnh của người phụ nữ được coi trọng
4. Phụ nữ có quyền tự do tham gia vào tôn giáo
Trong nhiều tôn giáo, phụ nữ không có tiếng nói, cuộc sống của họ chủ yếu xoay quanh việc nội trợ; thậm chí, họ còn không được phép vào các cơ sở thờ tự hay tụng niệm bất kỳ kinh điển nào.
Tuy nhiên, khi Đức Phật đạt được giác ngộ, Ngài là người đầu tiên mang đến tự do tôn giáo cho phụ nữ. Việc Ngài cho phép phụ nữ tham gia vào hàng Thánh là một tư tưởng rất mới mẻ.
Đức Phật đã mở ra cơ hội để phụ nữ chứng minh khả năng của mình, cho thấy rằng họ cũng có thể đạt được những vị trí cao nhất trong đời sống tôn giáo, như quả vị A La Hán.
Trong khi mọi người thường bàn tán về nhan sắc hay trang phục của phụ nữ, Đức Phật không bao giờ chú trọng đến những điều đó. Ngài chỉ tập trung vào việc hướng dẫn phụ nữ phát triển trí tuệ; khi họ hiểu được, họ sẽ tự nguyện từ bỏ trang sức mà không cần ai thúc ép.
5. Bình đẳng trong giáo đoàn

Đức Phật không hề phân biệt giữa nam và nữ, không thiên vị bất kỳ ai, dù là giàu hay nghèo, đẹp hay xấu; dù sinh ra trong giai cấp nào, hay dù là nam hay nữ,... Sau khi xuất gia, mọi người đều trở thành Sa môn đệ tử của Phật. Tấm lòng của Ngài bao la như biển cả, tiếp nhận hàng trăm con sông đổ về.
Như vậy, về mặt giáo đoàn, quyền bình đẳng cho nữ giới cũng như khả năng giải thoát tâm linh được Phật giáo tiếp nhận một cách cởi mở.
6. Bình đẳng trong việc chứng đắc
Đức Thế Tôn đã nói: "Dù là các loại hữu tình nào, không chân hay có chân, bốn chân hay nhiều chân, có sắc hay không sắc, có tưởng hay không tưởng, hoặc phi tưởng phi phi tưởng, Thế Tôn, bậc A La Hán, Chánh Đẳng Giác, được xem là tối thượng! Những ai tin tưởng vào Đức Phật, cũng tin vào điều tối thượng. Những ai đặt niềm tin vào tối thượng, họ sẽ nhận được quả dị thục tối thượng".
Đức Phật khẳng định rằng nữ giới cũng có thể đạt được các đạo quả như nam giới, nếu thực hành đầy đủ chính pháp. Họ có thể đạt được các tầng Thánh quả như nam giới.
Tuy nhiên, nữ giới không thể trở thành Ma vương, Thiên chủ, hay thành Phật trong thân nữ, còn các Thánh quả khác thì họ hoàn toàn có khả năng đạt được.
Điều này đã được Đức Phật xác nhận khi ngài A Nan hỏi: "Nữ nhân sau khi xuất gia, từ bỏ gia đình, có thể chứng được các quả Dự lưu, Nhất lai, Bất lai hay A la hán không?".
- Này Ananda, sau khi xuất gia và từ bỏ gia đình, sống không gia đình theo Pháp và Luật do Như Lai giảng dạy, nữ nhân hoàn toàn có thể chứng được các quả Dự lưu, Nhất lai, Bất lai hoặc A la hán.
