Sau nhiều suy nghĩ về việc liệu nên dấn thân vào chặng đường Tà Năng – Phan Dũng hay không, quyết định cuối cùng, khi có cơ hội một lần trong đời ngắm nhìn thế giới, tại sao phải lưu luyến. Vậy là mình mang theo balo và bắt đầu hành trình này.
Nhà du khách phiêu lưu trên con đường trekking tuyệt vời nhất Việt Nam
Con đường Tà Năng – Phan Dũng là một trong những hành trình trekking đẹp nhất Việt Nam, bắt đầu từ huyện Đức Trọng (Lâm Đồng), vượt qua rừng Tà Năng qua xã Phan Dũng (Tuy Phong, Bình Thuận).

Chuẩn bị
Ngoài những đồ ăn và vật dụng cá nhân đã được chuẩn bị trước, điều quan trọng nhất là sức khỏe. Mặc dù đã trải qua 3 lần leo núi Bà Đen, nhưng việc vượt qua Bà Đen chưa chắc đã đủ sức để chinh phục Tà Năng. Do đó, quyết tâm đã được lấy trước 20 ngày, mỗi ngày vận động bộ nhẹ nhàng trong công viên để rèn luyện sức khỏe. Ban đầu, mỗi buổi đi 1 tiếng, với balo nhẹ 5 kg, sau đó tăng dần lên 1,5 tiếng với balo nặng 7kg, và 2 tiếng với balo 8kg. Khi thực sự bắt đầu hành trình, balo của mình lên đến 13 kg. Không bao giờ trước đây mình đã vác theo mình một balo nặng 13 kg, nhất là khi đi trekking xuyên rừng.
Phương tiện di chuyển: Ôtô, xe máy và bộ đội bộ lạc
Thời gian: 22h30 đêm ngày 29/4 – 9h sáng ngày 2/5
Bắt đầu
22h30, mình đã sẵn sàng trên chiếc ôtô cùng với 30 người khác, nổi bật trên chiếc ôtô như những chiến binh tiến vào lãnh thổ rừng. Đến chợ Đà Loan vào khoảng 6h sáng hôm sau – đây là điểm xuất phát chính của hành trình xâm nhập sâu vào khu rừng. Ban đầu, mọi người dừng lại để nghỉ ngơi, ăn sáng và mua sắm những đồ linh tinh còn thiếu cho cuộc hành trình. Sau đó, ôtô tiếp tục chở đoàn vào thêm một phần của hành trình, và cả đám bắt đầu bước vào cuộc phiêu lưu 5 km đầu tiên tới tiệm tạp hóa cuối cùng, trước khi chính thức khởi động hành trình xuyên rừng.
Lúc này, trái tim mình đập nhanh và hồi hộp, cảm giác balo như vẫn rất nhẹ, sức mạnh đầy dồi dào. Đi là đi thôi.
Dường như đoàn bắt đầu hành trình tiếp tục vào lúc 9h. Đương nhiên, mình không biết đường, chỉ làm theo người dẫn đường và những người bạn đã đi trước đó. Nhìn thấy con đường dẫn về xa xôi, một số lần cảm thấy hơi lo lắng: khi nào mới đến nơi, có lạc đường không, nhưng chắc chắn là không sao cả. Mình đã chuẩn bị tinh thần với balo nặng 13 kg cho chuyến đi kéo dài 3 ngày.
Khám phá sau bước chân, những lộ trình ban đầu phẳng lặng đã biến thành những thách thức khó khăn khiến lòng người nảy lên. Ánh nắng mặt trời mạnh mẽ, rực rỡ. Trên đường, bóng dáng đoàn người thuê xe công nông chạy qua làm lòng tự ái một chút.

Bắt đầu chinh phục những dốc đầu tiên, mở ra cảnh quan hùng vĩ của dãy núi rừng. Phong cảnh tuyệt vời quá, nắng vàng óng ả, mặt đất đầy cảm giác nặng nề. Đã đi qua 3 con dốc mới tới nơi nghỉ trưa. Mọi người tò mò liệu có vượt hết 3 dốc không? Chưa đến được 3 dốc, mỗi bước chân một mệt mỏi, khuôn mặt bất lực. Cuối cùng, quyết định dừng lại ở dốc đầu tiên. Điểm nghỉ trưa nằm trên đỉnh đồi giữa rừng thông, gió thổi êm đềm.
Vậy là đã qua một nửa ngày, nửa còn lại trở thành cơn ác mộng với những dốc leo và những dốc xuống. Balo lúc này nhẹ hơn một chút, nhưng cảm giác gánh nặng vẫn tăng lên, 13 kg mà như 31 kg.
Nhớ lại, những dốc vẫn khiến mình sợ hãi, những đoạn dài và cao làm mình gục ngã tới 5 lần khi xuống dốc, có lúc suýt té xuống, may mắn có balo nặng giữ chặt.

Kinh hoàng nhất là khi buổi tối buông xuống, bước xuống con đường qua thung lũng để cắm trại. Lần đầu tiên trong cuộc đời mình đi qua đoạn dốc đáng sợ như vậy. Lúc đó chỉ mới 18h mà trời đã tối, nhưng điều này đã giúp mình không thấy rõ nỗi kinh hoàng của đoạn đường đó như thế nào.
Đất đai không phẳng mà bị xới lên, một bên gọi là vực nhưng cũng chỉ là phía bên dưới của rừng, suy nghĩ của mình là nếu sảy chân, không biết có người ở dưới không. Vì vậy, quyết định đi đâu được thì đi, bò được chỗ nào thì bò...
Đến gần 20h, chúng ta đặt trại, tạo nên khoảnh khắc kỳ diệu. Sự hạnh phúc tột bậc của mọi cô gái là được tận hưởng bản thân dưới làn suối, nước mát lành như một làn hơi thiên đàng.
Ngày thứ 2
Sau ngày đầu tiên, cơ thể ngả ngơi, đau nhức, đặc biệt là đôi vai. Nhưng bước tiếp theo đã vượt qua Phan Dũng, tâm huyết trỗi dậy. Nửa ngày thứ hai, dốc núi còn nhiều, dù các đồng đội trước đó nói đường bằng phẳng, không khó nữa. Thật ra đoàn đã bị lạc, đi đến đỉnh thác Yaly, trong khi đường chính dễ đi nhiều hơn. Không quay lại kịp, toàn bộ chúng ta nắm tay nhau tiến về phía trước.

Vượt qua nhiều đoạn suối, không quan trọng liệu ta lạc hay không, suối là niềm vui lớn hơn cả tìm thấy vàng, lao xuống suối để thỏa mãn ngay lập tức. Gặp người dẫn đoàn vui tính, khi thấy suối là nhảy ngay xuống.

Tìm lối đi là ưu tiên hàng đầu lúc này. Đi đâu, rẽ nào bây giờ? Chúng ta chỉ còn cách đi theo nhóm dẫn đường. Qua dốc, qua suối, tới rừng cây lá thấp, chỉ để giải tỏa, chứ không phải rừng trúc.
Mưa bất ngờ đến, mát quá nhưng đầy ướt. Chúng tôi gọi đó là cơn mưa thần thánh, nắng và mưa cùng lúc. Lúc này, các hướng dẫn viên trông như mặt phờ phạc, không nói gì với những người không chuyên nghiệp như chúng tôi.
Tới ngã 3, mọi người đắn đo rẽ trái hay rẽ phải, nên tuân thủ hướng dẫn, may mắn là lựa chọn đúng, tránh quay về hành trình cũ là Tà Năng. Mình lúc này hết sức, vai mệt mỏi, chỉ có thể cúi xuống đất và bước đi…
Cuối cùng, chúng ta đã tìm ra đúng đường, đến bản làng của người dân ở Phan Dũng. Đây là khoảnh khắc hạnh phúc nhất trong cuộc đời những người dân nơi đây, mệt mỏi biến mất vào khoảnh khắc đó. Đồng hồ chỉ 16h.
Đến đoạn đường cuối cùng để rời khỏi khu rừng, còn 15 km cuối và có xe ôm. Mọi người trả giá 200.000 đồng cho một chuyến xe 2 người, quyết định tốt hơn là đi bộ. Ngồi trên xe ôm còn mang lại cảm giác mạnh mẽ, vượt qua suối và dốc với tốc độ nhanh. Mỗi khi vượt qua dốc, lo lắng rơi xuống đường luôn ám ảnh mình.
Tối ngày thứ 2, sau khi nghỉ ngơi và tắm rửa tại tiệm tạp hóa, khoảng 19h30 cả đoàn thuê xe tải đi ra biển Cổ Thạch. Đoạn đường từ Phan Dũng ra Cổ Thạch cũng thú vị, trải nghiệm trên xe mui trần, gió thổi mát, đèo quanh co. Nếu có xe máy vượt qua những đèo này sẽ thú vị không kém. Nhưng bất ngờ, xe mui trần bắt gặp cơn mưa toàn bộ, đám đông phải ngồi chật kín che mưa, nhìn nhau cười ngoắc…
Những giờ cuối cùng tại Cổ Thạch, cả đoàn được trải nghiệm thế giới hiện đại, thưởng thức bữa tối, dạo chơi bờ biển, chụp ảnh, ôn lại những con đường đã đi lạc lõng…
Sáng ngày thứ 3, cả đoàn lên xe về, gần 21h xuất hiện tại Sài Gòn, kết thúc hành trình.
Hành trình của đoàn đã vượt qua hơn 50 km, một thách thức thực sự với việc leo đèo và vượt qua những dòng suối. Điều mà chúng tôi tưởng sẽ khó khăn, lại trở nên khó khăn hơn chúng tôi tưởng. Cảnh đẹp mà chúng tôi tưởng sẽ xuất sắc, lại đẹp hơn nhiều: rừng thông rì rào, rừng cây lá thấp, đồi cỏ nhú, và những dòng suối thần tiên…
Mỗi mùa, tôi trải qua vẻ đẹp khác nhau: mùa mưa, cỏ xanh tươi mơn mởn, không khí trong lành. Mùa nóng, cỏ non mới nảy mầm giữa bãi cỏ cháy, với bướm bay đầy bầu trời.

Cuộc hành trình không chỉ đơn giản là để chiêm ngưỡng cảnh đẹp. Đi là để trải nghiệm, để cảm nhận, để thách thức bản thân, và để tìm kiếm thêm những người bạn mới.
***
Nguồn thông tin: Cẩm nang du lịch từ Mytour.com
Mytour.com - Nguồn thông tin đáng tin cậyNgày 17 tháng Sáu năm 2016