
' Lựa chọn và hành động '
Ping đã chọn ra đi. Một cuộc hành trình đầy nguy hiểm, gian khổ và thách thức. Nó đã vượt qua rừng sâu, núi cao, đầm lầy trơn trượt... Nhưng thách thức lớn nhất không phải là những khó khăn vật chất, mà là chính bản thân nó, từ nỗi sợ hãi ban đầu, đến sự hoang mang về con đường phía trước và đích đến. Cuộc hành trình đã giúp Ping thay đổi bản thân và cảnh báo về các nguy cơ môi trường, thay đổi nhận thức và hành vi của cả con người và sinh vật sống trên hành tinh này.
Cuốn sách hấp dẫn không chỉ với cốt truyện lôi cuốn của Ping trong chuyến đi của mình. Mà còn ở những triết lý sâu sắc, những bài học cuộc sống mà tác giả kỹ lưỡng đặt vào từng trang sách. Những điều này không chỉ dành cho Ping mà còn dành cho tất cả chúng ta, đặc biệt là những bạn trẻ đang đối diện với những lựa chọn trong cuộc sống, những ước mơ và hoài bão của mình.
Sau khi đọc hai phần đầu của cuốn sách, bạn sẽ nhận ra thông điệp: “Mỗi người đều có khả năng sống một cuộc đời trọn vẹn với những ước mơ sâu sắc nhất của mình thông qua lựa chọn và hành động của mình. Nếu không hành động, chúng ta sẽ không thể đạt được điều gì cả.”
Tương tự như Ping, mỗi người trong chúng ta đều muốn sống một cuộc sống chân thành với bản thân mình. Mỗi ngày, chúng ta ngồi bên bờ ao để mơ về những ước mơ lớn nhất của mình. Nhưng khi ước mơ lớn dần, thì cuộc sống nhỏ lại, nước trong ao cạn kiệt. Điều khó khăn là chúng ta không thể dự đoán được khi nào cuộc sống của mình sẽ thay đổi.
Hãy luôn nhận biết năng lực của chính mình để thay đổi cuộc đời và tiến lên phía trước. Chào đón thách thức bằng cách thay đổi, nhìn nhận mọi thứ từ một góc độ mới. Khi ta thay đổi cách nhìn, mọi thứ xung quanh cũng sẽ thay đổi.
Thay đổi luôn là điều không dễ dàng.
' Con đường đi về đâu? '
Khi bắt đầu thay đổi, nỗi sợ hãi là thứ đầu tiên cần vượt qua. Chú ếch Ping cũng như vậy. “Nỗi sợ hãi chiếm lĩnh. Nó sợ... sự thay đổi”. Nhưng nếu luôn sống trong sợ hãi, điều gì sẽ xảy ra?
Tác giả muốn nhấn mạnh: Sợ thay đổi, sợ mạo hiểm, sợ bị chế nhạo hoặc sợ bị phản bác về mục tiêu và ước mơ của bạn... là kẻ thù của sự phát triển và sự thay đổi bên trong bạn. Nhưng ngay cả kẻ thù cũng có kẻ thù của riêng mình, và kẻ thù của sự sợ hãi là lòng dũng cảm. Dũng cảm không phải là không biết sợ mà là hành động vượt lên trên sự sợ hãi. Bạn sẽ mất bao lâu để nhận ra điều này? Và đây là lời khuyên: “Để sống tự do, hãy nhận biết nỗi sợ của mình. Để thật sự an bình, hãy dũng cảm vượt qua chúng”.
Ping đã vượt qua nỗi sợ hãi, quyết định bước vào cuộc hành trình của mình. Nó nhận ra: nhận biết để lựa chọn, lựa chọn để thay đổi. Ping quyết định bước đi, quên đi quá khứ và hướng tới tương lai. Nhưng nó sẽ bắt đầu từ đâu? Lựa chọn con đường nào? Ai sẽ hướng dẫn cho nó con đường đó?

Khi bắt đầu cuộc hành trình, Ping cảm thấy phấn khích, tích cực và mạnh mẽ, với tinh thần mới mẻ. Nhưng sau 3 ngày ra sức nhảy, nó lại gặp phải một cơn ác mộng. Khi tiến vào một khu rừng với những cây cao vút, mặc dù đã cố gắng hết sức, trước đây được người ta ngưỡng mộ, giờ lại là trải nghiệm về “một thế giới toàn bước lùi, thất bại, tàn nhẫn và lạnh lùng với nó”.
Và điều quan trọng là phải tìm được Con đường. Rất may, Ping gặp một bác Cú già. Bác Cú không chỉ cho ra Con đường cụ thể nào, nhưng đã truyền đạt cho nó những đúc kết, những triết lý để hướng dẫn. 'Nếu con đường bạn đi không có trở ngại nào, thì nó cũng chẳng dẫn bạn đến đâu cả'. Lời của bác Cú: 'Cháu phải tự mình tìm được Con đường của mình. Nếu cháu không biết mình muốn đi đâu thì đi theo con đường nào cũng vậy'. 'Biết mình thực sự là ai và muốn trở thành như thế nào là một tầm nhìn mà cả những người mù cũng có thể đạt được'.
Con đường là gì? Theo giảng giải của bác Cú, 'Con đường chính là cuộc sống hàng ngày của chúng ta. Con đường làm cho tâm trí ta tỉnh thức và giúp ta nhận ra bản chất của mình. Con đường là biết bỏ đi thái độ và mong muốn của người khác để có thể bước vào dòng chảy của số phận, chảy cùng nguồn năng lượng'. 'Tại sao chúng ta luôn tin vào những thứ bên ngoài hơn là những thứ bên trong bản thân? Không có con đường nào dẫn đến hạnh phúc cả, chính hạnh phúc là Con đường'. Và 'hành trình ý nghĩa nhất là hành trình bên trong mỗi chúng ta'.
Một thông điệp được truyền đi: 'Ước mơ sẽ không bao giờ bắt đầu nếu không có hành động. Hãy là người tạo ra cơ hội, sai lầm có thể được sửa, nhưng không hành động thì tâm hồn sẽ bị giam cầm'.
Cuối cùng, Ping đã nhận ra Con đường của mình. Nhưng câu chuyện không dừng lại ở đó. Tác giả đã viết tiếp phần 3 'Giải cứu Vườn Địa đàng'.
'Ai sẽ giải cứu Vườn Địa đàng?'
Vườn Địa đàng ở đâu? Tại sao cần phải giải cứu? Người đọc sẽ tự tìm ra câu trả lời. Tuy nhiên, thông điệp rõ ràng là việc con người gây ra tàn phá cho tự nhiên không chỉ làm tổn thương môi trường sống của chúng ta mà còn tổn thương tương lai của chính mình và của thế hệ tương lai.
Con người là một phần của tổng thể hài hoà của vũ trụ. Tuy nhiên, đôi khi họ quên điều đó hoặc tưởng mình tồn tại bên ngoài hoặc bên trên. Họ phá hủy những gì mà chính mình là một phần của đó.
Theo tác giả, người cổ xưa tin rằng mọi vật đều chứa đựng hơi thở của vũ trụ, rằng có một sự kết nối tinh thần giữa con người và tự nhiên. Qui luật hài hoà áp dụng cho một phần cũng áp dụng cho toàn bộ. Những gì diễn ra với một cá thể sẽ diễn ra với toàn bộ. Khi con người phá hủy vẻ đẹp và sự phong phú của thế giới tự nhiên, họ thực ra đang tự phá hủy chính mình.
Vì vậy, khi Ping hỏi: “Tự nhiên ơi, liệu ngươi sẽ vẫn chăm sóc chúng ta không?”. Tự nhiên đã trả lời bằng một câu hỏi: “Còn các con, liệu chúng con có tiếp tục chăm sóc ngươi không?”
Con người đã gây ra tàn phá cho tự nhiên và môi trường sống của các loài sinh vật cũng như của chính mình như thế nào? Chắc chắn mỗi người đều sẽ cảm thấy lo sợ và đau lòng khi đọc những trang sách này. Liệu một chú ếch nhỏ như Ping có thể làm thay đổi tình hình không? Ai sẽ giải cứu Vườn Địa đàng và không chỉ là Vườn Địa đàng?
Đọc sách, ta nhận ra một triết lý: chỉ có con người, thông qua việc trở về thế giới nội tâm, và sự tỉnh thức để lựa chọn Con đường và hành động đúng đắn, mới có thể thay đổi cuộc sống và thế giới.
Triết lý đó cũng được tác giả đề cập trong lời kết, khi nhắc lại kinh nghiệm của mình tại Lhasa, trung tâm văn hóa và tâm linh của Tây Tạng. Ở đó, có một thông điệp được khắc trên một tảng đá, vẫn tồn tại qua thời gian. Đó là một thông điệp mà ông đã trang trọng ghi bằng chữ in nghiêng, và chia sẻ: “Tôi đọc và thấm nghiệm từng chữ một, khắc sâu những từ đó vào tâm trí của mình”. Tôi cũng có cùng cảm xúc.
Và bạn, hãy dành thời gian để đọc và cảm nhận thông điệp được khắc trên tảng đá từ cuốn sách này.
