
Tâm Trạng - Định Nghĩa và Biểu Hiện
Tâm trạng là một tình trạng tâm lý rất phức tạp mà người ta đang nghiên cứu để hiểu rõ hơn. Các yếu tố góp phần bao gồm di truyền, hormone, môi trường, thuốc, sự sống chung với bệnh tật, nỗi đau và mất mát, bị bắt nạt hoặc căng thẳng, sống cùng người mắc bệnh tâm thần nặng, và nhiều yếu tố khác. Không phải ai cũng trải qua cảm xúc tiêu cực liên quan đến tâm trạng.
Mỗi người đều có những cảm xúc tiêu cực đôi khi, nhưng khi chúng trở nên quá mạnh mẽ và khiến bạn cảm thấy kiệt sức, buồn rầu hoặc khó chịu đối với người thân, đó có thể là dấu hiệu cảnh báo của tâm trạng xấu đi. Cảm giác trống rỗng và không ngớt, hay cảm xúc tiêu cực liên tục cũng là dấu hiệu nên chú ý.
Nhận thức xã hội về tâm trạng thường được coi là dấu hiệu của sự yếu đuối hơn là sự mất cân bằng. 'Qua đi mà thôi', 'Chắc mình quá nhạy cảm rồi', 'Đừng để tâm nhiều quá'. Việc bỏ qua hoặc phủ nhận những cảm xúc này chỉ khiến chúng trở nên nặng nề hơn.
Những người bị trầm cảm thường im lặng, không muốn chia sẻ với xã hội xung quanh. Tuy nhiên, ban ngày họ có thể rất hoạt bát, nhiệt huyết, nhưng khi đêm đến, họ bị chiếm bởi cảm giác cô đơn, buồn bã mà không biết chia sẻ cùng ai. Sự cô đơn đã đẩy họ vào bóng tối của cuộc sống, và khi không thể chịu đựng nổi, họ chọn cách giải thoát bản thân - cái chết.
Dấu Hiệu Của Trầm Cảm
Trầm cảm là một căn bệnh tâm lý có nguồn gốc từ nhiều nguyên nhân khác nhau: từ các sự kiện trong cuộc sống, áp lực công việc hoặc học tập, đến những biến đổi tâm lý. Tất cả đều góp phần tạo nên trầm cảm.
Các Giai Đoạn Của Trầm Cảm
Trong giai đoạn đầu
Khi tâm trạng chùng xuống, bạn dễ dàng rơi vào những suy nghĩ tiêu cực. Ban đầu, ít ai nhận ra mình đang đối mặt với căn bệnh tâm lý này. Nhưng khi những suy nghĩ u ám kéo dài, bạn cần thay đổi quan điểm. Nếu thường xuyên bộc lộ sự tiêu cực, mất hứng thú với mọi thứ, cảm thấy cô đơn và thích ở một mình trong bóng tối, hãy cẩn trọng.Thật đáng tiếc, bạn đang ở giai đoạn đầu của trầm cảm.
Ngoài ảnh hưởng đến tinh thần, bạn có thể gặp các triệu chứng thể chất như đau nhức khắp cơ thể, đau khớp, hồi hộp, mệt mỏi, và khó thở.
Khi bước sang giai đoạn 2,
bạn sẽ cảm thấy vô cùng tồi tệ.
Không chỉ tâm lý bị tác động, sức khỏe của bạn cũng sẽ bị ảnh hưởng nặng nề bởi những đêm mất ngủ, cơ thể suy nhược và mệt mỏi, đầu óc luôn trong trạng thái uể oải. Ở giai đoạn này, bạn cảm thấy cuộc sống như một bản nhạc buồn. Con quỷ trong đầu ngày càng lớn, chi phối mọi ý chí của bạn.
Khi bước vào giai đoạn cuối
, nghiên cứu cho thấy hơn 50% người bị trầm cảm có nguy cơ tự sát. Khi cuộc sống trở nên ngột ngạt và mọi suy nghĩ đều u ám, không còn hứng thú với bất kỳ điều gì, cái chết thường được xem là sự giải thoát cuối cùng.
Thế giới của trầm cảm
“Chỉ cần một ngày trời ảm đạm, một câu chuyện buồn từ người quen, thì dù trước mắt là chồng hay con, tôi vẫn chỉ thấy một khoảng trống dẫn vào không gian xanh tím, đặc quánh. Trong không gian đó, tôi rơi qua nhiều tầng mà không thể bám vào đâu. Vầng sáng của mặt trời mờ dần và nhỏ lại. Không còn gì níu giữ sự tồn tại của tôi, xung quanh là lạnh lẽo, ẩm ướt và sợ hãi” – Đại Dương Đen, phần 1, những câu chuyện từ thế giới của trầm cảm, Đặng Hoàng Giang.
Nếu bạn đã đọc Đại Dương Đen của Đặng Hoàng Giang, bạn sẽ bị 'sốc' bởi sự đen tối và đau đớn của thế giới đó. Trong nhiều câu chuyện, gia đình người trầm cảm không chấp nhận đó là bệnh, coi con mình chỉ là muốn gây chú ý; có trường hợp người bệnh không thừa nhận bản thân có bệnh - như Xuân Thủy: 'Không, mình không thể bị bệnh đó, nó không liên quan gì tới mình. Chỉ những người yếu đuối, thường xuyên khóc lóc mới bị. Mình lịch lãm, sạch sẽ, đẹp đẽ, thông minh, mình không bị trầm cảm.'
Một cơ thể bị rút kiệt niềm vui, những cơn đau vô cớ, sự giận dữ khó kiểm soát, hành vi tự hại bản thân... không được xem như triệu chứng bệnh. 'Làm trò', 'điên khùng', 'lười biếng', 'kém cỏi'... những lời phán xét, phàn nàn vây quanh.
Bạn có biết câu 'Tôi có một con chó đen tên là trầm cảm' không? Câu này đang trở nên phổ biến, biểu thị cho những người mắc chứng trầm cảm.

Thế giới của người trầm cảm vô cùng đen tối. Không gian đó rất khó cho người không bị bệnh tưởng tượng ra. Họ đấu tranh, cố gắng vươn lên nhưng chỉ có một mình họ với con quái vật đó.
Họ cô độc.
Sarah Schuster – biên tập viên về sức khỏe tinh thần của The Mighty đã từng hỏi cộng đồng thành viên của The Mighty trên Facebook: 'Những hành động người trầm cảm đang làm mà người bình thường không nhận ra là gì?'
Tôi có thể đối mặt với trầm cảm, nhưng không thể đối mặt với những người nói rằng 'tất cả chúng ta đều có giai đoạn buồn bã, u tối và rồi chúng ta vượt qua nó', 'tôi cũng chán nản và tôi vẫn tiếp tục cuộc sống của mình' - biểu hiện trầm cảm ở mỗi người không giống nhau. Tôi mừng rằng một số người có thể đối phó với nó dễ dàng nhưng tôi thì không.

Giấu mình vào chiếc điện thoại. Vâng, tôi nghiện nó, nhưng không giống như những người khác. Tôi không giao tiếp với xã hội, tôi chơi trò chơi hoặc tìm kiếm các cửa hàng online để làm xao lãng bản thân khỏi những suy nghĩ tiêu cực. Đó là cái 'bong bóng' an toàn của tôi.

Tôi đã từng sống với trầm cảm. Mọi người không để ý bởi vì tôi luôn mỉm cười khi nói chuyện và thường xuyên đùa giỡn, khiến mọi người nghĩ tôi luôn vui vẻ và yêu đời. Trong khi đó, lòng tôi luôn nặng trĩu những suy nghĩ buồn và tuyệt vọng.
Nghệ sĩ người Ba Lan Dawid Planeta đã khắc họa những con quái vật khổng lồ trong bối cảnh tối tăm của một khu rừng. Anh dùng tác phẩm của mình với tựa đề 'Mini People in the Jungle' để kể về một nghệ sĩ vượt qua khoảng thời gian đen tối cùng với trầm cảm. Planeta giải thích: 'Đây là câu chuyện về một người đàn ông đã đắm mình vào bóng đêm và hỗn loạn để tìm lại chính mình.'

“Ánh sáng từ những đôi mắt như ngọn đèn soi đường trong đêm tối. Tôi theo ánh sáng đó để tìm lại bản thân, để hiểu tôi là ai và đối mặt với phần còn lại của bản thể mà không sợ hãi. Bạn cần biết rằng mọi thứ trong cuộc sống đều có hai mặt, kể cả con người bạn. Đó là bản chất không thể bỏ qua” – Planeta chia sẻ.
Trong cánh rừng sâu với màn sương dày đặc ban đêm, hình ảnh những con quái vật khổng lồ hiện thân cho những điều tồi tệ mà trầm cảm mang lại. Đó là điều mà người bệnh trầm cảm cần chấp nhận và vượt qua.

Nhưng con người – người mắc bệnh – thật nhỏ bé trước những con quái vật khổng lồ đó.
Hãy cứu họ, đừng giết họ.
Đừng dùng định kiến cho rằng trầm cảm là “yếu đuối”, “không đáng gì”, “chỉ muốn gây chú ý” để tấn công người mắc bệnh trầm cảm.
Bạn không biết được rằng, có lúc nào đó bạn sẽ trở thành hung thủ gián tiếp giết người chỉ vì những lời mình nói.Trầm cảm thường được cải thiện khi điều trị, nhưng đây là một quá trình dài. Ngay cả khi đã điều trị thành công, không phải lúc nào bệnh cũng có thể khỏi hoàn toàn. Trầm cảm không có lịch trình phục hồi rõ ràng. Kỳ vọng người bệnh sẽ trở lại bình thường sau vài tuần điều trị là không thực tế.Hãy kiên nhẫn.
Hãy cho người bạn trầm cảm biết rằng họ không cô đơn, bạn vẫn luôn quan tâm đến họ.
Dù bạn không thể thường xuyên ở bên họ, hãy thường xuyên kiểm tra tin nhắn, gọi điện hoặc ghé thăm nhanh. Một tin nhắn đơn giản như: “Tôi vừa nghĩ đến bạn” cũng có thể hữu ích. Những người bị trầm cảm thường thu mình và khó tiếp cận, vì vậy bạn cần nỗ lực hơn để duy trì tình bạn. Điều này sẽ tạo nên sự khác biệt trong cuộc sống của họ.Đừng tỏ ra rằng “Tôi hiểu, tôi cũng từng như vậy”.
Bạn chưa bao giờ thực sự đối mặt với trầm cảm, nên đừng giả vờ như vậy. Trầm cảm không chỉ là nỗi buồn, sợ hãi hay lo lắng thoáng qua. Nó giống như một con quái vật bóng đêm, len lỏi vào tâm trí và trái tim người bệnh, như rễ cây bám sâu vào cơ thể họ. Nó kéo dài nhiều tháng, thậm chí nhiều năm.Nỗi đau của người trầm cảm là có thật với họ ngay lúc này - thấu hiểu chân thành và đồng hành cùng họ qua nỗi đau đó là điều tốt nhất bạn có thể làm để giúp họ.
Cuộc sống của những người trầm cảm sẽ thay đổi, trở nên tốt hơn nếu có ai đó trong chúng ta thực sự quan tâm đến họ. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, mỗi người đều đang cố gắng sống tốt. Ngày mai sẽ là một ngày đẹp trời, thật đáng tiếc nếu bạn rời đi.
Kết.
Mọi người trong xã hội đều có khả năng mắc trầm cảm. Nó là như một sinh vật hung ác ăn mòn tâm hồn chúng ta từ bên trong. Nếu bạn bắt đầu cảm thấy dấu hiệu của trầm cảm, đừng chạy trốn, hãy đối mặt với nó. Dù bạn chạy xa đến đâu, bóng tối vẫn sẽ áp đặt lên bạn. Hãy chia sẻ và giảm bớt gánh nặng trong suy nghĩ, bởi bên cạnh bạn vẫn có những người quan tâm, sẵn lòng lắng nghe bạn.
Xin bạn, khi đứng trước cửa cảm tử, dành thời gian suy nghĩ 13 giây cho thế giới này, cho những người thân yêu của bạn. Hãy nhớ lại cuộc sống của bạn, những điều tươi đẹp nhất, cho dù nhỏ nhặt nhất. Ít nhất, ngày mai sẽ là một ngày đẹp trời, đúng không?
