
Khi còn nhỏ, cha mẹ tôi thường nói rằng “đường đi ở trong lời nói - ở Sài Gòn không cần lo lắng, chỉ cần mở miệng ra hỏi sẽ có người chỉ dẫn”. Và sự thói thái không ngại hỏi đường của tôi cũng bắt đầu từ đó…
Người Sài Gòn thực sự rất thân thiện. Thay vì gọi thành phố bằng tên Bác, mọi người thường gọi nó là Sài Gòn. Khi người Sài Gòn nói “tôi đang ở ngoài Sài Gòn này, đến đây chơi”, họ thường ám chỉ khu vực trung tâm của thành phố, như quận 1,3 và các khu vực lân cận.
Đối với tôi, Sài Gòn là…
Khi tôi lớn lên, Sài Gòn cũng lớn lên cùng tôi
Từ thời kỳ quận 5 vẫn còn yên bình, tôi đã gắn bó với Sài Gòn.
➤ Khi Đại lộ Võ Văn Kiệt chỉ là con đường nhỏ hẹp, phức tạp với nhiều chướng ngại vật.
➤ Trước khi đường Nguyễn Trãi trở thành trung tâm thời trang nhộn nhịp như hiện nay.
➤ Khi ngã tư Nguyễn Huệ và Lê Lợi chỉ có một đài phun nước nhỏ nhắn giống như một cái bồn phun nước.
➤ Những ngày xưa, có nhiều quán bán báo (đồng thời cũng là nơi ba mẹ tôi kinh doanh), mỗi buổi sáng, ba tôi sẽ đi phân phát báo cho các khách hàng quen theo đơn đặt hàng trước, nhưng giờ đây, có vẻ như mọi người thích đọc báo trực tuyến hơn là báo in.
➤ Từ thời đó, hầu hết nhà đều không có máy tính, vậy nên chúng mình thường xuyên rủ nhau đi chơi internet.
➤ Từ những buổi cuối tuần, âm thanh của những người bán rác, tiếng xe bán bánh mì bơ sữa, tiếng gõ của người bán hủ tiếu gõ, cùng tiếng chuông len lỏi vào từng ngõ nhỏ ở Sài Gòn, đã trở thành điều quen thuộc với tôi và những người bạn trong xóm.
