Huệ Châu, Trung Quốc, một thành phố thuộc tỉnh Quảng Đông đã trở thành nơi hoang tàn ngay sau khi Samsung quyết định dời nhà máy sản xuất sang Ấn Độ và Việt Nam, từ bỏ cơ sở ở đây vào tháng 10 năm ngoái. Vào năm trước đó, Samsung đã khánh thành nhà máy sản xuất điện thoại lớn nhất thế giới tại Noida, gần thủ đô New Delhi của Ấn Độ. Nhà máy mới của Samsung có khả năng sản xuất 120 triệu chiếc điện thoại mỗi năm, dự kiến sẽ hoàn thành vào năm 2020. So với Ấn Độ, nhà máy ở Huệ Châu trung bình chỉ sản xuất được 62 triệu máy điện thoại mỗi năm, chỉ bằng một nửa.
Nhà máy Samsung ở Huệ Châu được khánh thành vào tháng 8 năm 1992, chỉ cách ngày Bắc Kinh và Seoul thiết lập quan hệ ngoại giao 4 ngày. Họ bắt đầu sản xuất loa đài vào những năm 90, chuyển sang sản xuất máy nghe nhạc MP3 vào đầu những năm 2000 và từ năm 2007, bắt đầu sản xuất smartphone. Việc chuyển sản xuất sang Ấn Độ và Việt Nam của Samsung có thể được coi là một phản ứng trước những biến động của cuộc chiến thương mại Mỹ - Trung, cũng như là một phản ứng trước sự thay đổi vị thế của Trung Quốc trong chuỗi cung ứng công nghệ toàn cầu. Đất nước từng được biết đến với danh hiệu 'nhà máy của thế giới' đã kiểm soát thế độc quyền trong chuỗi cung ứng lắp ráp ít nhất trong 3 thập kỷ qua. Nhưng mọi thứ đã thay đổi kể từ khi Tổng thống Trump lên nắm quyền. Nhà máy đóng cửa, mọi ngành hỗ trợ cũng gặp khó khăn. Li Bing, chủ một nhà hàng gần khu công nghiệp Jinxinda ở Huệ Châu cho biết, nhà hàng của cô đã từng rất đông khách khi công nhân của nhà máy Samsung đến ăn uống. Trước đó, khi Samsung còn hoạt động, cô kiếm được từ 8.500 đến 9.900 USD mỗi tháng, nhưng bây giờ, cô chỉ kiếm vài trăm Tệ mỗi ngày, và mỗi đêm chỉ có vài khách đến.
Cơn sốt sụp đổ khi Samsung rời khỏi khu công nghiệp, hơn 60% các nhà hàng và cửa hàng phải đóng cửa, và con số này dự kiến sẽ tăng trong những tuần tiếp theo. Thậm chí, các nhà máy trong chuỗi cung ứng, sản xuất linh kiện và sản phẩm phục vụ cho Samsung cũng phải gánh chịu hậu quả. Theo Liu Kaiming, giám đốc Viện Quan sát Đương đại, một tổ chức theo dõi điều kiện lao động ở Trung Quốc: “Samsung là một trong những doanh nghiệp lắp ráp hàng đầu thế giới. Nhà máy tại Huệ Châu đã tạo ra một hệ sinh thái cung ứng ở Quảng Đông và các tỉnh lân cận trong suốt 20 năm qua. Ít nhất có 100 nhà máy khác ở Quảng Đông sẽ phải đóng cửa. Họ không thể tồn tại nếu không có sự hiện diện của nhà máy Samsung, chưa kể đến các cửa hàng và nhà hàng xung quanh khu vực đó.”
Không chỉ nhân công bị sa thải hàng loạt do mất hợp đồng, giá bất động sản cũng đang lao dốc. Ngay khi nhà máy của Samsung đóng cửa, giá của một tòa nhà chung cư 6-7 tầng, diện tích 1.000 mét vuông tại khu công nghiệp Jinxinda đã giảm từ 680.000 USD xuống còn 540.000 USD, tức giảm giá 3 tỷ 2, nhưng chẳng có nhà đầu tư nào mặn mà với điều này. Tác động của việc một nhà máy lớn ở vị trí trung tâm đóng cửa là quá lớn đối với cả nền kinh tế và con người: “Trước đây, những tòa nhà chung cư ấy chật cứng với công nhân của Samsung hoặc các nhà máy phụ trợ xung quanh. Dù muộn mấy cũng thấy những công nhân trẻ vào ra, ăn tối ở các nhà hàng hoặc chơi game ở các quán internet. Bây giờ chúng trở nên như làng ma vì hầu hết các căn hộ đều trống trơn.”
Theo SCMP
