Ngày đầu tiên, ba chú sếu đầu đỏ lộ diện ở khoảng cách 1.000 mét, nhưng sáng hôm sau chúng tôi phải rời đi khi vẫn chưa thể tiếp cận gần hơn.
Săn sếu đầu đỏ: Thất bại lần thứ hai tại khu bảo tồn Anlung Pring
Hành trình từ cửa khẩu Xà Xía – Hà Tiên (Kiên Giang) qua 30 km, chúng tôi bước vào khu bảo tồn Anlung Pring rộng lớn 217 ha, thuộc Aparasát, xã Ton Hon, huyện Kampontrach, tỉnh Kampốt, Vương Quốc Campuchia – nơi mà nhóm Nhiếp ảnh và Du lịch khẳng định sếu đầu đỏ vừa quay về với con số hơn trăm cái.
Sếu đầu đỏ tại đây thuộc họ sếu Phương Đông, loài lớn nhất với chiều cao khoảng 1,5 đến 1,8 mét, sải cánh từ 2,2 đến 2,5 mét, trọng lượng trung bình 8 đến 10 kg, đặc biệt nhạy cảm với sự thay đổi của môi trường.
Theo thống kê của Hội sếu quốc tế (ICF) Mỹ, số lượng sếu đầu đỏ Phương Đông hiện nay giảm dưới 1.000 con. Trước năm 1999, chúng sinh sống nhiều ở Tràm Chim Tam Nông (Đồng Tháp), nhưng dần dần chuyển về Kiên Giang và trong nhiều năm qua, xuất hiện tại Ton Hon. Chính quyền Campuchia thành lập khu bảo tồn Anlung Pring để bảo vệ loài động vật quý hiếm này.

Chúng tôi đặt chân đến khu bảo tồn Anlung Pring khi ánh nắng vàng chiều bắt đầu lan tỏa trên những bãi cạn. Nhìn ra những cánh đồng bát ngát, nhưng chẳng thấy một chú sếu nào. Trong khi nhóm trưởng giải quyết thủ tục và đóng phí, anh Bone Ouk, người quản lý ở đây, mời mọi người lên Buffalo Cafe và chúng tôi được quan sát chú sếu đầu đỏ qua ống nhòm đặt tại đây. Ba chú sếu đầu đỏ ở khoảng cách hơn 1.000 mét, đang thưởng thức củ năng trên cánh đồng xa xôi mà chúng tôi có thể nhìn thấy.
Nhờ số lượng người ít, chúng tôi được phép rời đài quan sát, đến một bờ ruộng, nơi có thể gần gũi hơn với bầy sếu. Nhưng, những ống kính dưới 800mm cũng bất lực vì sếu vẫn quá xa.
Bầy sếu tập trung thành từng nhóm nhỏ, mỗi nhóm có một con luôn giữ đầu thẳng để quan sát xung quanh như người gác cho đồng loại cúi đầu ăn. Bone Ouk luôn đi cùng chúng tôi để đảm bảo không có ai làm gì đó làm cho đàn sếu hoảng sợ.
Ngoài sếu, nơi đây còn có đàn chim Ốc Cao bay lượn, số lượng lên đến hàng nghìn con, cùng với nhiều loài chim hoang dã khác tận hưởng mồi. Có vài người bị kích vào tổ kiến lửa, đau đớn nhưng không dám vuốt. Xung quanh có những cành cây bông nở (hoa Hoàng Đầu Ấn).
Khi mặt trời khuất, chúng tôi quyết định trở về để chuẩn bị cho ngày tiếp theo, tiếp tục cuộc săn ảnh sếu ở bình minh.

Lúc năm giờ sáng, bầu trời ở Ton Hon vẫn còn tối tăm. Đi theo hướng dẫn của Bone Ouk, chúng tôi lặng lẽ tiến sâu hơn vào Anlung Pring và nằm yên trong bụi rậm, đợi chú sếu xuất hiện để bắt đầu bữa sáng của chúng. Bone Ouk cho biết, liệu chúng có đáp xuống ngay trước mặt chúng tôi hay không, chẳng qua chỉ là sự ngẫu nhiên, có khi chúng đáp xuống cả cây số xa, tất cả chỉ phụ thuộc vào may mắn.
Đêm buông sương lạnh, chúng tôi ngồi và nằm trải dài trên đất, mặc quần áo, đội nón màu lính, có người bẻ nhành cây ngụy trang trên nón như những du kích. Bầu trời dần sáng, sương mỏng che phủ, tiếng kêu của sếu trở nên quen thuộc, vọng lên làm mọi người nhấc đầu ngắm nhìn.
Một đàn sếu đầu đỏ với 4 con bay từ xa, hạ cánh nhẹ nhàng vào lùm cây rải rác, cách chúng tôi khoảng 400 mét, khiến mọi người như chết lặng. Thật đáng tiếc, sương sớm làm cho hình ảnh của chúng trở nên mờ mịt. Cành cây thưa trước mặt chúng tôi làm cho máy ảnh không thể nhanh chóng lấy nét, khiến chúng tôi cảm thấy hối tiếc. Khi mặt trời nổi lên, ánh nắng ngược và những chú sếu vỗ cánh bay đi hòa mình vào bầy khác, cách xa khoảng một cây số, khiến mọi người phải dừng lại, tắt máy ảnh và rời đi mà không gây tiếng ồn.
Hẹn gặp nhau một lần nữa, hy vọng sẽ gặp nhiều sếu hơn, gần hơn để có cơ hội chụp những bức ảnh đẹp hơn, điều mà mọi người luôn khao khát trong cuộc sống này.
Theo Đỗ Thị Huỳnh Hoa/Vnexpress
***
Tham khảo: Cẩm nang du lịch Mytour.com
iDUYEN.comTháng Tư 4, năm 2018