Có nhiều cách để kiếm tiền, nhưng sản xuất và bán sản phẩm là một trong những cách khó nhất
Ngành công nghiệp chế tạo xe đã có mặt từ hàng trăm năm trước và hiện nay đang được các tập đoàn lớn từ Nhật, Đức, Anh, Mỹ... chiếm lĩnh. Đây là những quốc gia có nền công nghiệp chế tạo phát triển nhất thế giới. Với sự phát triển này, Trung Quốc cũng đã không ngừng cải tiến ngành công nghiệp ô tô của mình. Tuy nhiên, việc sản xuất một chiếc xe không phải là điều dễ dàng. Điều này đã được nhận thức ngay khi ngồi trên những chiếc xe máy đang trong giai đoạn phát triển của các thương hiệu Việt Nam.
Một chiếc xe tự chế của 1 thanh niên Việt Nam.
Nếu nghĩ việc làm chiếc xe máy chỉ là đặt một cái khung lên 2 bánh xe, lắp thêm cái ghi đông để bẻ lái, thêm cái yên để ngồi,…thì nhiêu đó chưa đủ. Nó đòi hỏi nhiều hơn thế, thậm chí là rất nhiều. Có rất nhiều thành phần trên xe, và mỗi một thành phần, đều phải được nghiên cứu, gia công và thử nghiệm ở mức độ nghiêm túc, tỉ mỉ cao nhất nhằm đảm bảo chiếc xe có thể vận hành ổn định nhất ở trên đường. Đèn xe, ghi đông, chảng ba, phuộc trước, phuộc sau, gác chân, yên xe, khung sườn,…thậm chí từng con ốc phải được tính toán.
Trong số này, khung sườn của một chiếc xe là thứ được đầu tư nhiều nhất, bởi nó quyết định sự ổn định và độ an toàn tổng thể khi vận hành xe. Điều đó cũng đúng với xe hơi, bởi anh em nhìn thấy, người ta có thể dùng 1 khung gầm cho nhiều thế hế nâng cấp giữa đời, bởi việc nghiên cứu và vượt qua các thử nghiệm để 1 hệ thống khung gầm như vậy có thể bước đến giai đoạn thương mại hoá là điều không hề dễ dàng. Nó không đơn thuần là những thanh kim loại (hoặc carbon) được kết dính lại với nhau. Người ta còn tính toán, thử nghiệm để đảm bảo nhiều tiêu chí, về độ cứng, độ chịu lực vặn xoắn khi chiếc xe chạy trên đường.

Hoàn thiện xong thì nhìn khá đẹp mắt, nhưng có an toàn để chạy hay không thì còn là điều không ai dám chắc.
Chưa kể, những chi tiết nhỏ cũng quan trọng không kém. 1 chiếc xe có đồ gác chân cho người ngồi sau được bắt thẳng vào tiếp điểm của phuộc sau và khung sườn. Thứ 1, nó khiến người ngồi sau thấy khó chịu bởi giao động liên tục. Thứ 2, sau khi lăn bánh được vài trăm mét, cái đồ gác chân đó bị bung ra do chịu không được quá nhiều rung động. Đó là 1 chiếc xe đã được thương mại. Một chiếc xe khác, mọi thứ gần như ổn, cho đến khi khoảng cách giữa yên và sàn xe quá ngắn, khiến cho mình cảm giác như đang ngồi xổm trên chiếc xe của mình. Đó mới chỉ là phần cứng, chưa nói tới phần mềm.
Vậy mới thấy, để có được sự ổn định và độ tin tưởng cao như những thương hiệu lâu đời, đó là một chặng đường dài không thể xây dựng được trong ngày một ngày hai. Và muốn bắt kịp hoặc đạt được mức độ hoàn thiện gần gần như vậy, thì một công ty khởi nghiệp chắc chắn cần làm việc nhiều hơn thế, đầu tư nhiều hơn thế. Thậm chí, một thương hiệu lớn vẫn có thể mắc những sai lầm về thiết kế. Yamaha làm NVX thế hệ đầu tiên với hệ thống phuộc sau quá yếu, phải triệu hồi để thay phuộc mới cho khách hàng. Honda làm Winner X có ổng xả phả thẳng khói vào mặt người đi sau, không triệu hồi, chỉ khắc phục ở phiên bản nâng cấp sau đó.

Một dự án làm xe đạp khác, Modmo Saigon.
Làm bất kỳ một sản phẩm nào, đặc biệt là sản phẩm công nghệ cao thì đều cần nghiên cứu kỹ lưỡng, để đảm bảo an toàn cho người dùng, đó là cái cơ bản nhất chứ chưa xét đến các tính năng mà nó đem lại. Và làm ra một chiếc xe còn đòi hỏi nhiều hơn thế, khi nó được dùng để chạy ra đường, tham gia giao thông, và đặc biệt là ở những nơi có điều kiện giao thông, đường xá phức tạp như ở Việt Nam. Một lỗ hổng nhỏ ở hệ thống phanh, hay phuộc đều có thể dẫn đến những sự cố nghiêm trọng, thậm chí chết người.
Bởi vậy, điều mà mình nghĩ các start up làm xe cần quan tâm đó là về chất lượng và độ an toàn của sản phẩm, chứ không phải là các tính năng hào nhoáng hay những lời có cánh dành cho sản phẩm như mang trong mình sứ mệnh thay đổi cả ngành công nghiệp nào đó.
