
Câu chuyện của Sanshiro bắt đầu trong một chuyến tàu của chàng trai trẻ 23 tuổi từ vùng quê Kyushu lên Tokyo học đại học. Gật gù trên chuyến tàu ấy, lần đầu tiên Sanshiro đã bắt đầu rơi vào một trạng thái xa lạ. Căn nhà cũ với những mùi vị cũ dần lùi xa, như một phần đời đã qua cũng trôi vào dĩ vãng. Sanshiro bước về phía Tokyo lòng đầy hân hoan.
Tiếp theo ấy là những ngày tháng mới, sống ở vùng đất mới với những cuộc gặp gỡ mới trong những niềm hưng phấn, tò mò, mê đắm, chán ngán. Sanshiro đã viết rằng Tokyo không phải là một nơi quá thú vị.
Quả thực, câu chuyện tuổi trẻ mà Soseki kể trong Sanshiro rất gần gũi, vừa phải, rất nhiều những trăn trở nhưng cũng vô cùng ngây thơ và dại dột. Đọc cuốn sách sẽ nhiều lúc phải bấm bụng cười vì những nảy nở bất chợt của tuổi trẻ. Và bất cứ một độc giả trẻ nào cũng dễ dàng nhìn thấy bản thân mình trong những hình ảnh của Sanshiro.
Cậu không tích cực tìm kiếm, không tự chủ tham gia vào không khí sôi động của thành phố này. Cậu chỉ là một người quan sát, là người bị đẩy đi, bị cuốn vào. Cậu là kẻ mơ màng yên bình trong thế giới riêng của mình. Sanshiro cũng đã hiện lên nhiều đặc điểm giống với tác phẩm Nỗi lòng. Đặc biệt, nhân vật giáo sư Hirota cao ngạo và bí ẩn trong Sanshiro khiến người viết nhớ tới tiên sinh trong Nỗi lòng. Có lẽ ý tưởng về bóng tối vĩ đại đã tạo ra một nỗi lòng riêng tư và triết lý cho Soseki. Soseki viết tác phẩm này vào năm 1909 sau khi thành công với Tôi là con mèo, Gối đầu lên cỏ, Botchan... Độc giả thực sự có thể thấy nhân vật tôi - botchan làm cho câu chuyện trở nên thú vị hơn nhiều, với sự ngây thơ, lém lỉnh và tính cách nổi loạn của cậu. Trong khi đó, Sanshiro lại là một chàng trai trẻ 'lạc lối'.
Tất nhiên Sanshiro vẫn lôi cuốn không chỉ bởi không khí trẻ trung đầy hy vọng và sự tươi mới, mà còn bởi không khí của toàn dân Nhật Bản khi chấp nhận dòng gió Âu châu.
Việc đọc Sanshiro thực sự làm người đọc phải say mê với những chi tiết mà Soseki mô tả một cách tinh tế. Âm nhạc của violin, hay các câu thoại kết hợp từ tiếng Anh đều tạo ra cảm giác tự nhiên và hài hòa cho độc giả. Cách mà tác giả kết hợp giữa văn hóa truyền thống của Nhật Bản với kịch Kabuki và văn hóa châu Âu như nhạc cổ điển làm cho độc giả dễ dàng hòa mình vào câu chuyện. Bởi vì điều đó thể hiện sự duyên dáng của một nhà văn.
Soseki có thể dễ dàng khiến người đọc liên tưởng đến các bộ phim của đạo diễn Ozu Yasujirō. Hình ảnh những người phụ nữ mặc kimono thưởng thức bánh kem phương Tây hoặc mặc váy đầm Tây trong Một buổi chiều thu, Xuân sớm, Thu muộn... đều tạo ra một sự hài hòa, nhẹ nhàng giữa văn hóa truyền thống của Nhật Bản với khung cảnh xưa cũ. Đó là một sự chấp nhận đẹp đẽ và kiên nhẫn của một quốc gia luôn yêu thương và quý trọng văn hóa như Nhật Bản.
Kể câu chuyện từ góc nhìn của Sanshiro, Soseki không chỉ có cơ hội thể hiện tình yêu với tuổi trẻ, mà còn tạo điều kiện cho những người trẻ lên tiếng để diễn đạt quan điểm của mình về các vấn đề hiện đại. Những cuộc tranh luận giữa các nhân vật về nghệ thuật, khoa học và đam mê là những phần hấp dẫn nhất của câu chuyện. Chúng không chỉ là giọng nói cá nhân mà còn là sự thể hiện của hoài bão cá nhân của tuổi trẻ.
Những cảm xúc đầu đời của tuổi trẻ được Soseki tái hiện qua từng từ ngữ sáng tạo. Cảnh Sanshiro và Mineko gặp gỡ được mô tả một cách thơ mộng, khi hai người ngồi bên nhau, nhìn cây sồi trên đồi, hay ngồi bên nhau vào buổi chiều, nhìn ra khu vườn, nơi ánh chiều vàng rơi xuống, thật sâu lắng.

Soseki là một nhà văn có tài năng đặc biệt trong việc khám phá tâm trạng của nhân vật và diễn đạt những bí ẩn đó bằng cách sáng tạo và lưu loát. Ông viết về mọi thứ, từ niềm vui đến nỗi buồn, với sự chân thành và cảm xúc.
Soseki không yêu cầu nhân vật của mình phải trải qua những biến cố lớn nhưng độc giả có thể nhận ra sự phát triển của nhân vật, một cách chậm rãi và sâu sắc, chỉ có thể nhận ra được bởi những độc giả tinh tế.
Tuổi trẻ như được Soseki mô tả hoàn toàn khác với tuổi trẻ trong Bọn làm bạc giả của Andre Gide, với những bất ổn, mất mát, dục vọng, hoặc trong Rừng Na Uy của Murakami, với những nỗi tuyệt vọng đau đớn.
Tuổi trẻ của Soseki trong Sanshiro là một thời kỳ bâng khuâng. Sanshiro đã phản ánh một tuổi trẻ bình thường, một giai đoạn mà ai cũng có thể thấy bản thân trong đó. Tuổi trẻ của Sanshiro mà Soseki diễn tả là một thời kỳ tiếp diễn, với những sự kiện tự nhiên của cuộc sống. Một tuổi trẻ mà chúng ta có thể không cảm thấy buồn vì đã trôi qua.
Mytour
Theo Zing
