“Tình yêu không bao giờ mất đi, thậm chí khi hình ảnh người mình yêu đã trở thành tro bụi. Như mùi thơm của gỗ đàn hương không bao giờ phai mờ, dù đã bị nghiền nát, tương tự như vậy, nền tảng của tình yêu là linh hồn, không thể hủy hoại và tồn tại vĩnh viễn. Vẻ đẹp có thể tan biến, nhưng tình yêu không bao giờ.”

“Quyết định chấm dứt mối quan hệ”
Tối hôm ấy, khi quay trở về nhà và thấy vợ đang chuẩn bị bữa tối, tôi ôm lấy đôi bàn tay của cô ấy và nói: “Anh muốn nói chuyện với em”. Cô ấy ngồi xuống, im lặng. Một lần nữa, tôi thấy sự đau đớn trong ánh mắt của cô ấy. Đột nhiên, tôi không biết phải bắt đầu từ đâu. Nhưng tôi phải nói cho cô ấy biết những suy nghĩ của tôi.
“Muốn chấm dứt hôn nhân” – Tôi bày tỏ một cách lạnh lùng.
Cô ấy không có vẻ ngạc nhiên với thông điệp của tôi; thay vào đó, cô ấy nhẹ nhàng hỏi: “Vì sao?”.
Tôi tránh né câu hỏi của cô ấy. Vợ tôi tức giận quăng đôi đũa và la lên: “Anh không xứng làm đàn ông!”
Đêm đó, chúng tôi im lặng. Cô ấy nằm trong phòng khóc. Tôi biết cô ấy muốn hiểu tại sao hôn nhân của chúng tôi lại như vậy. Nhưng tôi khó có thể đưa ra một câu trả lời hợp lý; cô ấy đã để cho Jane đánh cắp trái tim của tôi. Tôi không còn yêu cô ấy nữa. Tôi chỉ còn thương hại cho cô ấy thôi!”
Với tâm lý đầy ân hận, tôi viết đơn ly hôn và chi tiết cung cấp nhà, xe hơi và 30% cổ phần công ty cho cô ấy. Khi vợ tôi đọc xong, cô ấy xé đơn thành từng mảnh. Người phụ nữ đã chung sống mười năm với tôi giờ trở nên xa lạ. Tiếc nuối cho thời gian, nỗ lực và tình cảm của cô ấy nhưng tôi không thể thay đổi quyết định, vì tôi đã yêu Jane quá nhiều. Cuối cùng, cô ấy khóc lớn, điều tôi đã dự đoán. Đối với tôi, tiếng khóc ấy là sự giải thoát, giải phóng mọi đau khổ. Ý định ly hôn đã làm ám ảnh tâm hồn tôi, giờ đây trở nên rõ ràng hơn.
Hôm sau, tôi về nhà muộn và thấy cô ấy viết gì đó một cách chăm chỉ. Tôi bỏ bữa tối, vào phòng ngủ ngay lập tức. Sau hai tiếng tỉnh giấc, cô ấy vẫn ngồi viết, nhưng tôi quá mệt để quan tâm đến nó.
Buổi sáng, cô ấy đề xuất điều kiện ly hôn. Cô ấy không muốn gì từ tôi, chỉ mong chúng ta sống bình thường một tháng trước khi ly hôn, vì con trai chúng ta sắp thi. Cô ấy không muốn cuộc hôn nhân tan vỡ của bố mẹ ảnh hưởng đến học tập của con.
Tôi chấp nhận, nhưng cô ấy đòi hỏi nhiều hơn. Cô ấy muốn tôi nhớ lại ngày cưới và mỗi buổi sáng, tôi phải bế cô ấy ra khỏi phòng ngủ. Tôi nghĩ cô ấy đang điên đảo, nhưng để kết thúc những ngày cuối cùng chịu đựng, tôi đành chấp nhận yêu cầu kỳ quặc của cô ấy.
Jane, người phụ nữ quyến rũ trong cuộc đời tôi, cười chế nhạo: “Dù cô ấy có dùng mọi mánh khóe, cô ấy vẫn phải đối mặt với sự thật về cuộc ly hôn!”

Một tháng trước ngày chia tay…
Ngày đầu tiên, khi tôi bế cô ấy, cả hai chúng tôi đều cảm thấy ngượng ngùng. Con trai tôi hồi hộp nhìn bố mẹ: “Ôi, bố đang bế mẹ kìa!”. Vợ tôi nhắm mắt và nói nhẹ nhàng “Hãy không nói với con rằng chúng ta sẽ ly hôn.” Tôi gật đầu, cảm thấy như có điều gì đó vỡ nát.
Ngày thứ hai, chúng tôi thoải mái hơn rất nhiều. Cô ấy dựa vào ngực tôi. Mùi hương trên áo cô ấy khiến tôi nhận ra mình đã lâu không âu yếm vợ. Tôi chợt nhận ra cô ấy đã không còn trẻ, những nếp nhăn trên khuôn mặt, những sợi tóc bạc điểm. Hôn nhân của chúng tôi đã để lại dấu vết. Bất giác, tôi tự hỏi, bao lâu nay mình đã đóng góp điều gì cho vợ.
Vào ngày thứ tư, khi tôi bế cô ấy, cảm giác gần gũi trở lại đột ngột. Đây là người phụ nữ đã dành cả cuộc đời cho tôi. Ngày thứ năm và thứ sáu, cảm giác ấy tiếp tục tăng lên mà không có sự chia sẻ với Jane.
Một sáng, tôi thấy vợ mình trước gương lâu hơn thường. Cô ấy thử nhiều bộ váy nhưng không chọn được bộ nào vừa vặn, tất cả quần áo đều lớn quá so với cô ấy. Tôi nhận ra cô ấy đã giảm cân đáng kể, làm cho việc bế cô ấy dễ dàng hơn. Vợ tôi chôn giấu nhiều nỗi đau và cay đắng. Thôi thúc bởi bản năng, tôi ôm cô ấy.
Lúc này con trai chúng tôi chạy đến và nói: “Bố ơi, giờ bế mẹ ra rồi”. Với đứa trẻ, thấy bố bế mẹ trở thành một phần quan trọng. Vợ tôi ra hiệu cho con trai lại gần và ôm nó chặt. Tôi quay mặt đi, sợ rằng tôi có thể thay đổi quyết định ở phút cuối. Sau đó, tôi bế cô ấy, bước từ phòng ngủ, qua phòng khách, và đi qua hành lang. Cô ấy ôm tôi nhẹ nhàng và tự nhiên. Tôi ôm cô ấy chặt, giống như vào ngày cưới của chúng tôi.
Tôi đau lòng khi thấy vợ nhẹ hơn nhiều. Vào ngày cuối cùng, khi tôi ôm cô ấy trong vòng tay, tôi không thể di chuyển bước chân. Tôi ôm vợ thật chặt: “Anh đã quá lạc quan, không nhận ra cuộc sống của chúng ta đang thiếu đi sự gắn kết”.
Lái xe đến văn phòng, tôi đến gặp Jane và nói: “Làm ơn em, anh đã thay đổi quyết định. Hôn nhân trở nên nhạt nhòa vì anh không chú ý đến những điều nhỏ nhất, không phải vì tình yêu giữa chúng ta đã mất đi”.
Dù Jane tỏ ra tức giận, tôi rời khỏi đó và lao vào một tiệm hoa. Tôi mua một bó hoa tươi và gửi tặng vợ, kèm theo một tấm thiệp: “Anh sẽ tiếp tục bế em mỗi sáng, cho đến khi cái chết làm chia rẽ đôi ta”.
Tối hôm đó, với bó hoa trong tay, tôi vội về nhà và leo lên phòng ngủ tìm vợ. Khi nhìn thấy cảnh trước mắt, tôi không thể tin vào điều đang xảy ra. Vợ tôi nằm yên trên giường, cô ấy đã rời khỏi thế giới này mãi mãi.
Vợ tôi đã chiến đấu với căn bệnh ung thư suốt nhiều tháng, nhưng tôi không nhận ra điều đó vì quá mải mê với mối quan hệ ngoại tình. Cô ấy biết mình sắp ra đi và muốn ngăn tôi khỏi bất kỳ phản ứng tiêu cực nào từ con trai nếu chúng tôi ly hôn. Ít nhất, trong mắt con trai, tôi là một người chồng yêu thương vợ con đến tận cùng.
Bây giờ, không còn cơ hội để tôi bù đắp cho vợ, không còn dịp để chăm sóc và yêu thương cô ấy.
Những chi tiết nhỏ trong cuộc sống chúng tôi, từng được coi là nhàm chán và vô nghĩa, bây giờ trở thành những yếu tố quan trọng tạo nên mối quan hệ: Không phải những biệt thự, chiếc xe hơi, hay tài sản cá nhân và tiền bạc. Chúng có thể tạo điều kiện cho hạnh phúc, nhưng chính chúng không mang lại niềm hạnh phúc.
Hãy dành thời gian cho người bạn đời của mình và thực hiện những điều nhỏ nhất để xây dựng hạnh phúc. Đừng để mất đi rồi mới hối tiếc, đừng để mọi thứ vuột khỏi tầm tay mới nhận ra giá trị thực sự của họ.
Tác giả: Robert Tew
Thùy Linh chuyển ngữ
Người đăng: Nguyễn Hiếu
Từ khóa: Chúng ta còn gì sau khi ly hôn?
