Đó là những thành quả đáng giá mà chúng tôi thu hoạch được sau gần 2 tháng miệt mài đi làm hàng ngày bằng xe đạp, dù thời tiết có mưa nắng.
* Chia sẻ của chị Ngọc, 34 tuổi ở Hà Nội
Chào các bạn, mấy tháng trước chồng tôi đã mua một chiếc xe đạp với hy vọng cải thiện sức khỏe, giảm cân và tiết kiệm thời gian khi đi làm. Nhà tôi cách văn phòng chồng khoảng 8 km, và để kịp giờ làm, chồng tôi phải dậy lúc 6h mỗi sáng để chuẩn bị và xuất phát lúc 7h15. Và đây là những thành quả đáng giá mà chúng tôi đã thu được sau gần 2 tháng miệt mài đạp xe đi làm hàng ngày, dù thời tiết có nắng hay mưa:

Mỗi ngày, chồng tôi đi lại văn phòng với quãng đường khoảng 16 km (2 chiều)
1. Giảm mỡ bụng, tăng cường sức khỏe

Trước đây chồng tôi thường thắt lưng ở nấc thứ nhất, nhưng hiện nay đã chuyển lên nấc thứ ba
Chồng tôi làm việc văn phòng và phải ngồi nhiều trong ngày. Trước kia, khi dùng xe máy làm phương tiện chính, chồng tôi thường dậy lúc 7h, rời nhà lúc 7h30 và đến cơ quan khoảng 8h. Từ đó, anh ngồi liên tục đến khi tan làm, lúc 16h30. Do vậy, bụng anh to như bụng phụ nữ mang thai 6 tháng, nhưng chân thì nhỏ, tạo ra vẻ không cân đối.

Bụng chồng tôi giờ đây nhỏ đi như bụng của tôi khi mang thai 6 tháng. Có bạn nào nhận ra bụng của tôi không, bụng của chồng tôi không?
Sau gần 2 tháng đi xe đạp, kết quả rõ nhất là bụng chồng tôi đã giảm được 2 nấc lưng, tương đương khoảng 4 cm. Anh ấy nói rằng cảm thấy thoải mái hơn khi mặc quần áo, thậm chí quần mới còn rộng. Vì không có cân, tôi không biết anh ấy đã giảm bao nhiêu cân, nhưng tôi nghĩ nếu vòng bụng giảm 4 cm thì cân nặng chắc chắn cũng đã giảm theo.

Từ nấc thứ nhất lên nấc thứ ba là cách nhau khoảng 4 cm. Những vết sẹo trên thắt lưng rõ ràng chỉ ra sự thu nhỏ của vòng bụng.
Một trong những lý do thúc đẩy chồng tôi quyết định chuyển sang đi làm bằng xe đạp là các chỉ số xét nghiệm chức năng gan, mỡ máu, và gout có vấn đề, cụ thể là cao hơn mức trung bình từ vài lần đến gần chục lần.

Kết quả xét nghiệm máu, nước tiểu vào tháng 5 năm 2022
Sau một tháng đi xe đạp (kết hợp với việc dùng thuốc giảm mỡ máu và bổ gan), chồng tôi đã đi tái khám và gần như tất cả các chỉ số đã trở lại bình thường. Sau khi ngừng thuốc trong 3 tháng, tôi sẽ yêu cầu anh ấy đi tái khám một lần nữa để theo dõi sự thay đổi.

Kết quả xét nghiệm máu, nước tiểu vào ngày 01/7/2022
2. Kiểm soát huyết áp
Tháng 9/2021, khi đi tiêm vắc xin COVID-19, chồng tôi phát hiện mình bị cao huyết áp. Khi cô y tá đo huyết áp của chồng tôi và kết quả là hơn 140/90, anh ta phải ngồi chờ để tiêm. Ban đầu, anh ta không tin và cho rằng máy đo huyết áp có vấn đề vì trước đó không thấy biểu hiện gì. Nhưng khi kiểm tra lại ở nhà với cả máy đo huyết áp cơ lẫn điện tử, anh ta thấy con số đáng báo động. Anh ta nhận ra rằng mình đã bắt đầu mắc cao huyết áp mặc dù tuổi vẫn còn trẻ.

Gần đây, khi kiểm tra huyết áp bằng máy điện tử tại nhà, tôi nhận thấy chỉ số huyết áp của chồng đã giảm đáng kể, dao động ở mức 12x/8x – mặc dù anh ta không sử dụng thuốc giảm huyết áp.
3. Cải thiện hệ tiêu hóa và ruột kích thích
Kể từ khi chọn xe đạp làm phương tiện đi làm, chồng tôi đã thay đổi thói quen ăn uống. Trước đây, anh ta ăn xong rồi lên xe máy đi làm, nhưng sau khi đến cơ quan thì thường xuyên đau bụng và phải vào WC nhiều lần. Sau khi tìm hiểu thông tin trên mạng, tôi nhận thấy các triệu chứng giống với hội chứng ruột kích thích (IBS).

Từ khi chuyển sang đi làm bằng xe đạp, chồng tôi tự hào không hề 'bỏ bữa' nào ở cơ quan làm việc. Đau bụng sau khi ăn sáng cũng đã không còn là vấn đề. Tôi nghĩ phần nào là do cách ăn sáng thay đổi: thay vì ăn tại nhà rồi đi làm, tôi chuẩn bị đồ ăn trong hộp cho chồng mang theo đến cơ quan, và trước khi ăn, cơ thể đã tiêu hao năng lượng đạp xe, làm tăng khả năng hấp thụ.
Hệ tiêu hóa cải thiện, chồng tôi cảm thấy mỗi ngày vui vẻ và hạnh phúc hơn.
4. Uống Nước Nhiều Hơn
Chồng tôi có tiền sử về sỏi thận, một vài viên sỏi nhỏ thường xuyên gây ra cảm giác đau đớn và không thoải mái cho anh ấy. Đã từ nhiều năm qua, các bác sĩ đã khuyên chồng tôi nên uống nhiều nước để giảm thiểu nguy cơ hình thành sỏi nhưng việc luyện tập thói quen này không dễ dàng.
Giờ đây, do đạp xe mà mồ hôi nhiều hơn, chồng tôi cảm thấy cần nước hơn và việc uống nước cũng tăng tự nhiên, không cần ép buộc. Nếu trước kia anh ấy chỉ uống khoảng 1,8 lít mỗi ngày, thì giờ đây anh ấy cần thêm một bình nước 0,75 lít (750 ml) gắn trên xe đạp, làm tăng tổng lượng nước uống lên khoảng 2,5 lít (chưa tính nước canh).
5. Tiết Kiệm Thời Gian Hơn
Đi xe đạp chậm hơn so với xe máy nhưng lại tiết kiệm thời gian hơn? Nghe có vẻ lạ lùng nhưng thực tế lại rất hợp lý.

Kể từ khi chuyển sang đi làm bằng xe đạp, chồng tôi đã không còn dành thời gian lang thang ở quán xá nữa.
Mỗi chiều, việc đi lại của chồng tôi (đi/về) trên xe máy mất khoảng 20-25 phút tùy thuộc vào tình trạng giao thông, nhưng với xe đạp thì dao động khoảng 35-40 phút. Tuy nhiên, nhờ việc đi xe đạp, chồng tôi không cần phải dành 1 tiếng mỗi ngày đi bộ nữa (bao gồm 30 phút vào buổi sáng và 30 phút vào buổi tối). Hơn nữa, anh ấy cũng đã từ bỏ thói quen lang thang ở quán xá sau giờ làm vì phải về nhà đổi xe máy đi đón con.
6. Dư Dả Hơn về Tài Chính
Không chỉ tiết kiệm được tiền xăng từ việc chuyển sang đi xe đạp mà chồng tôi còn có thể giảm bớt số tiền chi cho rượu bia sau giờ làm. Hằng tuần, việc nhậu một vài buổi, mỗi buổi mất một hai trăm nghìn đồng - chi phí cũng khá lớn. Với lý do chính đáng là con đường xa, cùng việc phải về nhà lấy xe máy đi đón con, không ai có thể trách anh ấy khi từ chối lời mời đi uống trà đá. Nhờ vậy, chồng tôi đã tiết kiệm được một ít tiền và dùng số tiền đó để mua sách, hoặc mua bánh cho con.
7. Giảm Nhức Đầu, Loại Bỏ Căng Thẳng

Vì mỗi gia đình có hoàn cảnh riêng, nên tôi xếp mục này vào cuối cùng. Dù có phòng tập gym ngay dưới tòa nhà nhưng chồng tôi không muốn phí tiền và thời gian vào đó. Anh ấy luôn cho rằng nếu muốn tập thể dục, có thể tự tập tại nhà với những động tác miễn phí như hít đất, gập bụng hay plank; còn nếu lười thì dù có đóng tiền mua thẻ tập cũng không hiệu quả. Trước khi chuyển sang đi làm bằng xe đạp, chồng tôi thường bị tôi la mắng vì thừa cân và lười vận động.
Không ép chồng tập thể dục được, tôi chuyển sang kiểm soát thói quen ăn uống: không cho ăn này, không uống kia và luôn dọa rằng 'chưa già đã bệnh' để chồng tôi sợ (mặc dù không sợ chút nào!!!). Thậm chí còn xảy ra cãi vã, nhưng không thể không nói.
Từ khi chồng tôi đi làm bằng xe đạp, tôi ít phải nhắc nhở anh ấy về việc tập thể dục hay ăn uống vì thấy anh ấy đã cố gắng. Gia đình cũng ít căng thẳng hơn và dù vẫn phải giữ chế độ ăn uống nhưng giờ đây là chồng tôi tự cảm thấy cần. Về mặt tâm lý, tôi cũng thoải mái hơn nhiều.
Tổng Kết
Dưới đây là một số điểm tích cực mà chúng tôi rút ra sau thời gian sử dụng xe đạp đi làm hàng ngày. Biết rằng có nhiều người đạp xe chăm chỉ hơn chồng tôi, nhưng đối với những người đang phân vân hoặc cảm thấy mất kiên nhẫn vì việc đạp xe hàng ngày, tôi hy vọng họ sẽ tìm được động lực để bắt đầu hoặc tiếp tục.
