Trong thời gian chờ đợi trước khi an táng, gia đình thường dành thời gian để chuẩn bị mọi điều cần thiết cho lễ tang và cầu nguyện cho linh hồn được an vui.

Lễ triều tịch điện thường được tổ chức vào buổi sáng, khi mặt trời mới mọc, để tưởng nhớ và bày tỏ lòng thành kính đối với người đã khuất.
Trong những đêm trước khi an táng, gia đình thường tổ chức lễ chúc thực để cầu nguyện cho linh hồn được siêu thoát và an lành.
Khi những người thân và bạn bè đến phúng điếu, gia đình của người quá cố thường chia sẻ trách nhiệm trong việc đón tiếp và phục vụ khách mời.
Nếu có con trai nào không kịp về trước khi an táng, gia đình thường dành cho họ một góc nhỏ để tưởng nhớ và lạy phước cho người thân đã ra đi.
Trước khi tiến hành lễ chuyển cữu, việc ăn mặc của người quản tang vẫn được chú trọng để tôn trọng người đã khuất, giống như trong lễ tang của người còn sống. Trong văn bản cũng không sử dụng các từ 'Hiển thảo' (cha) hoặc 'Hiển tỷ' (mẹ) mà thay vào đó là 'Cố phụ' (cha) và 'Cố mẫu' (mẹ).
Ở các thành phố hiện đại, việc sử dụng nhà ướp lạnh trở nên phổ biến. Trong khi ở nông thôn, việc giữ xác trong nhà trong vài ngày trước khi an táng đặt ra thách thức về việc giữ gìn vệ sinh và phòng tránh sự lây lan của vi khuẩn. Điều quan trọng nhất là người phụ trách việc quản tang phải có kinh nghiệm và phải tuân thủ các biện pháp vệ sinh nghiêm ngặt.
Trước ngày an táng, có một nghi lễ gọi là 'Lễ yết cáo tổ tiên', nơi mà người thân của người quá cố báo cáo với tổ tiên về sự kiện sắp diễn ra. Nếu không thể đưa linh cữu đến, nhiều gia đình sẽ rước hồn bạch đến nhà thờ họ. Tuy nhiên, hồn bạch chỉ được đặt phía trước bàn thờ, không được đưa lên bàn thờ tổ tiên. Sau khi hoàn thành nghi lễ, hồn bạch sẽ được rước về nhà và đặt trở lại trên linh toạ.
