
Đọc Tiếng gọi nơi hoang dã của Lân-đơn, ta như được dẫn dắt đến những vùng đất hoang sơ, từ khu vực A-la-xca đầy tuyết trắng đến bắc cực với những cảnh đẹp mãnh liệt, ấn tượng. Trong đó, câu chuyện về mối quan hệ đặc biệt giữa Giôn Thoóc-tơn và con chó Bấc là điểm nhấn sâu sắc nhất và cảm động nhất. Tác giả không chỉ miêu tả bề ngoài và hành vi tự nhiên của con chó, mà còn khám phá tâm hồn nội tâm của chúng, mang đầy cảm xúc con người hiếm có. Phần văn về Con chó Bấc là một tình huống đầy cảm xúc, thể hiện mối quan hệ đẹp đẽ giữa con người và động vật.
Chắc có lẽ vì đã trải qua nhiều khó khăn và gian khổ, con chó Bấc mới hiểu thấu sâu tình cảm con người. Cuộc sống của nó đầy những gian khó và nỗi đau khi phải đối mặt với sự tàn ác của con người, nhưng từ khi được Giôn Thoóc-tơn cứu, nó đã trải qua “một tình yêu thương thực sự và nồng nàn lần đầu tiên bừng lên trong lòng mình”. Nó cũng đã trải qua những khoảnh khắc ấm áp và hạnh phúc khi sống dưới bóng cây, dưới ánh nắng mặt trời ấm áp giữa thung lũng Xan-ta Cla-ra. Con chó Bấc không bao giờ quên những kỷ niệm đẹp và ý nghĩa đó. Những khoảnh khắc đi săn, lang thang cùng các con trai của ông Thẩm phán là những kỷ niệm đáng nhớ. “Tình cảm của Bấc cũng chỉ là một sự cam kết với đồng đội” với các con trai ông Thẩm phán. Với trẻ em, nó là “một trách nhiệm tự nguyện trong niềm kiêu hãnh tự cao tự đại”. Còn với ông Thẩm phán, đó là “một tình bạn trung thành và đáng trân trọng”.
Lân-đơn đã diễn đạt một cách đặc biệt về mối quan hệ của Bấc với gia đình Thẩm phán Mi-lơ. Bấc không chỉ là một con chó săn, một con chó nuôi, mà còn là một phần của gia đình. Điều đó đã thay đổi từ khi Bấc gặp Giôn Thoóc-tơn, người đã đem đến cho nó những tình cảm chưa từng trải qua: “sôi nổi, nồng cháy, thương yêu đến mức tôn thờ, thương yêu đến cuồng nhiệt...'.
Cảm xúc vui, buồn, yêu thương và giận dữ đều phong phú và đa dạng như dòng nước có độ tràn, có hẹp và mênh mông. Mỗi cảm xúc đều có nguồn gốc của nó. Bấc cảm nhận được nguồn tình cảm sâu xa từ Giôn Thoóc-tơn, người đã coi nó như “con cái của mình”. Mối quan hệ này không chỉ là về sự kết nối giữa con vật và con người, mà còn là về tình thương và sự hiểu biết. Bấc cảm nhận được điều này bằng cảm xúc, sự nhạy bén và thông minh mà chỉ có những con chó như Bấc mới có.
Giôn Thoóc-tơn đã thể hiện tình thương của mình qua những cử chỉ ân cần, những lời nói êm ái, và những khoảnh khắc đặc biệt khi cả hai cùng tương tác. Bấc cảm thấy hạnh phúc khi được vuốt ve và trò chuyện với Giôn Thoóc-tơn. Đối với Bấc, những phút giây đó là thần kỳ và đáng trân trọng. Bấc cảm nhận được sự ấm áp và hạnh phúc qua những cử chỉ âu yếm của Giôn Thoóc-tơn. Khi được thể hiện tình cảm, Bấc cảm thấy hạnh phúc đến mức “quả tim nhảy tung ra khỏi lồng ngực'.
Mối quan hệ giữa người và vật nuôi là một quá trình giao cảm và tương tác hai chiều. Đoạn văn này là một diễn đạt tuyệt vời về mối quan hệ đặc biệt giữa Giôn Thoóc-tơn và Bấc.
Nếu ở phần đầu, nhà văn đã nhấn mạnh mối quan hệ của Bấc với gia đình Thẩm phán Mi-lơ để làm nổi bật mối tình đặc biệt giữa Bấc và Giôn Thoóc-tơn, thì ở phần giữa, ông so sánh cách Bấc và những con chó khác biểu hiện tình cảm đối với chủ của mình. “Xơ-kit thích đặt mũi dưới tay của Thoóc-tơn và chờ đợi được vuốt ve.. Ních thì... nghiêng đầu lên đầu gối của Thoóc-tơn'. Bấc biểu lộ tình thương bằng “sự tôn thờ”, và cảm thấy vui mừng đến “cuồng nhiệt' khi được Thoóc-tơn vuốt ve hoặc trò chuyện với nó... Lân-đơn quan sát và miêu tả thế giới loài vật như một thế giới đầy yêu thương và giao cảm. Con Bấc “thường nằm phục ở chân Thoóc-tơn, sẵn lòng để ôm, chăm chú, và quan sát mọi biểu hiện. Mỗi lời nói hoặc cử động đều gây ra một cảm xúc khác nhau trong lòng Bấc'.
Cách Bấc ngồi, cách nhìn, cách lắng nghe và theo dõi cặp mắt... hiện lên như một phần tâm hồn con người, với sự sâu lắng và thông minh. Bấc không chỉ có tình thương mà còn có những suy nghĩ sâu sắc bên “ông chủ lý tưởng” của mình.
Bấc, con chó, cũng có nỗi lo sợ. Quãng đời qua, với biết bao biến cố, luôn làm nó bị ám ảnh, “nó không muốn xa rời Thoóc-tơn một phút”. Nỗi lo sợ ấy làm cho nó luôn lo lắng, sợ rằng Thoóc-tơn cũng sẽ biến mất như những người đã từng đi qua cuộc đời nó như Pê-rôn và Phơ-răng-xoa và anh chàng người lai Ê-cốt đã biến mất trước đây. Ngay cả trong giấc mơ, nỗi lo sợ đó vẫn ám ảnh nó. Mỗi đêm nó đều tỉnh giấc giữa trưa, rồi bò ra ngoài lều “lắng nghe tiếng thở đều của chủ”. Điều này làm cho lòng ta cảm thấy thương xót với nỗi lo lắng ấy. Điều này chỉ ra rằng, tình cảm sợ hãi không chỉ tồn tại ở con người mà còn ở cả những vật nuôi như con chó Bấc, đầy tinh thần và thông minh. Nhà văn Lân-đơn đã thể hiện điều này qua những hình ảnh tinh tế và giàu cảm xúc.
Tóm lại, Lân-đơn đã sử dụng tình thương để miêu tả loài vật. Ông đã tái hiện một cách sống động, hấp dẫn hình ảnh của con chó, mang trong mình tình cảm nhân tính, trung thành như con người. Bằng cách diễn đạt tinh tế và biểu cảm trong việc miêu tả loài vật, Giắc Lân-đơn đã làm cho chúng ta cảm nhận được sự yêu thương sâu sắc của ông đối với thế giới động vật.
Nguồn: Mytour
