
Các câu chuyện ngắn trong Đám cưới cỏ thường tập trung vào những nhân vật trẻ em gặp phải những khó khăn, thể hiện tình yêu thương và sự ấm áp, không phải để đề cử nỗi đau mà để khơi gợi những phẩm chất trong trẻ thơ.
Có thể là Tí Bụi - một đứa trẻ nhỏ bé, bẩn thỉu, sống với một người mẹ tâm thần trong một căn lều tạm bợ, không có ai quan tâm, nhưng luôn quan tâm và chăm sóc con chó nhỏ. Khi con chó qua đời, Tí Bụi đã dùng cơ thể của mình để ấp ủ cho lũ chó con như một người mẹ. Hình ảnh này như ánh sáng chiếu rọi, làm ấm lòng cho không khí u ám của câu chuyện.
Hoặc là những đứa trẻ nghèo khó trong câu chuyện ngắn Chiếc vé vào cổng thiên đường xanh, khi thấy cậu bé giàu có ngủ trên ghế giữa đêm, đã muốn lấy trộm đồ của cậu để có tiền mua thức ăn. Nhưng khi cậu bé bị sốt, những đứa trẻ nghèo lại cảm thấy thương xót, tụ tập lại để chăm sóc và giúp đỡ cậu, làm cho cậu 'mát' đi.
Trong đêm khuya, chỉ có một vài đứa trẻ ngồi lại cùng nhau, những câu chuyện về cuộc sống bé nhỏ của chúng mới được phơi bày. Thằng Quẳng được gọi như vậy vì “người ta đưa tôi ra ngoài đường đến bấy nhiêu lần. Lúc bé, mẹ tôi đã đưa tôi ra. Một bà lấy tôi nuôi. Bà ấy mất, người ta lại đưa tôi đi”... Hay như con Sót, tên nó là Sót vì “là đứa con duy nhất trong gia đình sau bữa ăn cháo nấm”, từ đó nó luôn hỏi mọi thứ nó ăn “có chết không?”.
Khi nghe các câu chuyện của bạn bè, cậu bé con nhà giàu, bố mẹ sắp ly hôn, tự nhiên cảm thấy rất buồn. Nhưng nhà văn Quế Hương không đào sâu vào nỗi buồn, khổ đau của các đứa trẻ. Với trí tưởng tượng phong phú của tuổi thơ, cô ấy đưa chúng vào một không gian cổ tích của “thiên đường xanh”, nơi có một thế giới kỳ diệu mở ra, chúng có thức ăn ngon lành, có quần áo đẹp để mặc, không có nỗi lo nào.
Dù biết rằng đó chỉ là một ước mơ, nhưng sự tưởng tượng đó lại giúp những đứa trẻ bất hạnh có một khoảnh khắc tận hưởng niềm vui hồn nhiên, niềm vui mà chúng đã mất từ khi mới ra đời.
Không chỉ chăm sóc những đứa trẻ bất hạnh, Quế Hương còn rất quan tâm đến những món đồ chơi cũ, dường như vô dụng trong đống đồ chơi của từng đứa trẻ. Với trí tưởng tượng phong phú, tác giả đã mở ra một thế giới phồn thịnh của những món đồ vô giá. Có Quán búp bê của cô bé câm, yêu thương con búp bê xứ Mơ, cất giữ sâu trong góc tủ, hiếm khi được sự chú ý của du khách. Một ngày, con búp bê đột nhiên trở thành công chúa, đưa cô bé bay lên và trở về với vùng đất của những món đồ chơi sống động. Một không gian tràn đầy âm thanh của bướm vàng, chim hót, hoa cỏ xanh mướt, những con búp bê nhảy múa, cười đùa với nhau.
Đối với người lớn, thế giới đó có lẽ là xa lạ, khó hiểu, nhưng đối với những đứa trẻ, đó là thế giới của họ, tự do và rộng mở. Quế Hương chú trọng vào những điều nhỏ bé, đôi khi buồn trong cuộc sống để mở ra một vùng trời rộng lớn. Ở đó, mỗi đứa trẻ có thể tận hưởng niềm vui, hạnh phúc như nhau. Như cô bé câm trong Quán búp bê, con Lỡ trong Bà mụ búp bê, cậu bé Cọt trong Cò gà, thằng Quý trong Ngày nắng đầu tiên...
Trong tập truyện ngắn của Quế Hương cũng mô tả một thế giới tự nhiên yên bình, như trong Đám cưới cỏ, khi con búp bê bị quăng vào bờ sông, đang buồn bã, thì bất ngờ nhận ra rằng một mảng cỏ mềm mại xuất hiện với vô số loài vật lấp lánh như đom đóm, chuồn chuồn, dế, ốc sên, châu chấu… và đủ các loại hoa như lồng đèn, tóc tiên, cúc dại, ngũ sắc… đều đang tụ hội nhảy múa dưới bầu trời đầy sao. Hóa ra đó là buổi lễ cưới của chuồn chuồn kim. Trong khoảnh khắc ấy, con búp bê cũng tràn ngập hạnh phúc, cảm thấy khám phá ra bí mật kỳ diệu ẩn chứa trong thế giới tự nhiên. Lần đầu tiên sau bao ngày tháng sống trong tủ kính, nó cảm nhận cuộc sống thật tươi đẹp.
Viết về búp bê, hoa, cỏ, và động vật thực ra cũng là viết về trẻ thơ, từ đó mà khơi gợi những suy tư sâu xa của trẻ, mà thường bị người lớn lơ đi. Độc giả nhỏ tuổi đọc Đám cưới cỏ là để tìm kiếm những người bạn, còn với người lớn, đọc cuốn sách này là để hiểu và yêu thương hơn những đứa trẻ của mình.
Quế Hương đã viết nhiều sách dành cho thiếu nhi như Đôi chân biết khóc, Quán búp bê, Thư gửi thời gian, Bí đỏ…
