
Tự truyện và Hồi ký là thể loại rất hấp dẫn vì chúng mang lại những trải nghiệm thực tế và sống động của từng cá nhân. Tuy nhiên, việc viết những tác phẩm này cũng không dễ dàng, đặc biệt là trong một xã hội như Việt Nam, nơi vẫn còn nhiều giới hạn và định kiến.
Nguyễn Cảnh Bình là một doanh nhân hiếm có ở Việt Nam, không quan tâm nhiều đến tiền bạc mà tập trung vào ý tưởng và sáng tạo. Cuốn sách của ông làm tôi choáng ngợp với sự chân thật và thẳng thắn.
Tôi đã từng nghe về Nguyễn Cảnh Bình từ những năm đầu 2000, một người trẻ năng động và đầy nhiệt huyết. Cuốn sách này làm tôi hiểu rõ hơn về sự quyết đoán và tinh thần mạo hiểm của ông.
Thế hệ của tác giả và tôi gần nhau, cùng trải qua những thời kỳ khó khăn, nhưng có những khác biệt. Chúng tôi đều chịu sự chi phối của hệ thống giáo dục cũ, nhưng chúng tôi đều phải đương đầu với một thế giới mới. Chúng tôi gặp nhiều cơ hội nhưng cũng gặp nhiều rắc rối, phải đối mặt với sự phản đối từ xã hội.
Tôi đau lòng khi đọc về những khó khăn mà cậu bé Bình đã phải trải qua trong quá trình học tập. Sự bất công đó khiến trái tim tôi đau nhói.
Điều đáng khâm phục nhất là cậu bé ấy không bị đánh bại bởi những thử thách. Anh ấy vẫn kiên định theo đuổi đam mê học hành và tin tưởng vào kiến thức của mình.
LÀ MỘT GIÁO VIÊN, TÔI XIN LỖI VÌ NHỮNG BẤT CÔNG MÀ HỌC SINH PHẢI CHỊU, VÀ CẢM ƠN BẠN BÌNH VÌ LUÔN NHIỆT TÌNH VỚI GIÁO DỤC VIỆT NAM!
