
Gần hai năm trôi qua kể từ khi virus Corona xuất hiện, thế giới đã rơi vào khủng hoảng. Nhưng trong hoàn cảnh đó, chúng ta thấy được sự ấm áp của tình người, sự sẻ chia và đồng lòng cùng nhau đẩy lùi dịch bệnh. Đó là thông điệp chính mà sư cô Thích Nữ Nhuận Bình muốn truyền tải qua cuốn sách của mình.
Câu chuyện về các gia đình mất người thân vì Covid-19, sự khó khăn của xã hội và hình ảnh các chiến sĩ tuyến đầu tận tâm chống dịch.
Một kiếp nhân sinh: Tình người trong đại dịch Covid-19 là sự kết hợp hài hòa giữa nỗi đau và niềm hy vọng, giữa nước mắt và nụ cười của niềm tin chiến thắng đại dịch.
Qua nhiều câu chuyện chứng kiến, tác giả chia sẻ rằng trong những ngày qua, các y bác sĩ hầu như không có thời gian nghỉ ngơi. Hiểm nguy luôn rình rập, nhưng khi đã khoác lên mình chiếc áo blouse trắng, dù đã nghỉ hưu hay còn đang thực tập, tất cả đều sẵn sàng lên đường chi viện cho các vùng dịch trên khắp cả nước.
Một trong những câu chuyện được ghi lại trong sách kể về đôi vợ chồng trẻ phải bươn chải để kiếm sống. Cả hai đều nhiễm SARS-CoV-2, được chuyển vào Bệnh viện Bệnh Nhiệt đới Trung ương, nằm ở hai phòng điều trị khác nhau. Sức khỏe người vợ mỗi ngày một yếu đi vì vốn mang bệnh lý nặng trong người.
Khi người vợ đến những ngày nguy kịch, người chồng bất ngờ được bác sĩ cho phép đến phòng bệnh của vợ. Bác sĩ báo riêng với anh: “Không còn nhiều thời gian nữa, vì cô ấy còn quá trẻ nên chúng tôi muốn tạo điều kiện cho anh được ở gần vợ trong những giây phút cuối đời”.
Phép màu đã không xảy ra. Trong những giây phút cuối bên nhau, hai vợ chồng tựa lưng vào nhau. Cưới nhau ba năm, họ chẳng có tài sản gì ngoài tình yêu thương nồng thắm và một bé gái hai tuổi.
Dưới ánh mắt của những người tu hành, niềm hạnh phúc trong cuộc sống chỉ đơn giản là được sống bên nhau, cùng hít thở không khí chung. Tuy nhiên, nhiều người thường quên đi sự hiện diện của người đối diện, thậm chí không trân trọng, tỏ ra tức giận, oán trách lẫn nhau.
Những câu chuyện về cuộc sống con người trong mùa dịch là điều cảnh báo, nhắc nhở con người hãy trân trọng và yêu thương nhau nhiều hơn. Khi có tình yêu thương chân thành, họ sẽ tự nhận thức để bảo vệ lẫn giúp đỡ nhau trước đại dịch.
Nếu chúng ta nhận thức được điều đó, có lẽ chúng ta sẽ đối xử nhẹ nhàng hơn với nhau.
“Mình sẽ hạn chế phát ngôn gây tổn thương, hạn chế đổ lỗi lên trái tim của người khác, hạn chế làm ai đau lòng… Sự tử tế của một người, đôi khi chỉ là hành động nhẹ nhàng mà người đó thể hiện, là sự thấu hiểu, đồng cảm trong mỗi câu chuyện cuộc đời, là sự kiên nhẫn, dung hòa dành cho mọi người”, tác giả viết.
Trong những ngày vừa qua, hàng triệu liều vaccine cũng đã được các cá nhân, cơ quan và đoàn thể tình nguyện quyên góp, ủng hộ; nhiều máy thở đã được chia sẻ; hàng tấn trang thiết bị y tế đã được viện trợ, chỉ mong mang lại chút tình người để sưởi ấm trong những ngày lo lắng vì dịch bệnh.
Theo quan điểm của tác giả, cuộc sống con người là tạm thời, đặc biệt là trong bối cảnh đại dịch đang diễn ra. Mỗi người nếu biết yêu thương, quan tâm lẫn nhau; mỗi gia đình nếu tự ý thức để bảo vệ bản thân và người thân, sẽ góp phần giảm bớt gánh nặng cho đất nước.
Dù giãn cách có thể khiến thu nhập không dư dả, không gian sống bị hạn chế, nhưng được ở bên cạnh người thân hoặc trong vòng tay của bạn bè vẫn mang lại hạnh phúc hơn so với cuộc sống tại các bệnh viện và khu cách ly.
“Những người bệnh khi đã được chữa khỏi, sau 14 đến 21 ngày hết thời gian cách ly, sẽ được gặp nhau. Tất cả chúng ta đều chờ đợi, chờ đến ngày sum họp, đoàn tụ, hạnh phúc nhất”, sư cô Thích Nữ Nhuận Bình viết.
Theo Zing News
