Soạn bài Trải nghiệm cổ kính tại triều đình của gia tộc Trịnh ngắn nhất
A. Soạn bài Trải nghiệm cổ kính tại triều đình của gia tộc Trịnh (ngắn nhất)
Câu 1 (trang 63 sách giáo khoa Ngữ văn 9 Tập 1):
- Mô tả về thói ăn chơi xa xỉ của chúa Trịnh và các quan hầu cận:
+ Xây dựng nhiều cung điện, đền đài lãng phí, lãng phí tiền tốn của.
+ Thích du lịch, ngắm cảnh đẹp.
+ Các hoạt động giải trí lãng phí tiền bạc và không cần thiết.
+ Vương thường xuyên ra cung Thuỵ Liên một vài lần mỗi tháng...
+ Thu thập sản vật quý giá.
+ Việc trang trí phủ cung gây ra chi phí không cần thiết và phiền toái.
- Lời văn của tác giả chân thực, khách quan, thể hiện sự phê phán đối với việc ăn chơi xa xỉ của chúa Trịnh.
- Lời kết thúc “...người khôn ngoan biết đó là điềm báo không may sắp xảy ra” là dấu hiệu không may mắn sắp xảy ra.
Câu 2 (trang 63 sách giáo khoa Ngữ văn 9 Tập 1):
- Bọn quan lại sử dụng thủ đoạn: cướp đoạt và quấy rối người dân.
- Ý nghĩa của đoạn văn cuối cùng: Tăng tính thuyết phục, mạnh mẽ lên án tinh thần của tác giả đối với chế độ phong kiến.
Câu 3 (trang 63 sách giáo khoa Ngữ văn 9 Tập 1):
| Truyện | Tùy bút |
-Có cốt truyện cụ thể, có thể là thật và tưởng tượng có mở đầu, diễn biến, kết thúc. -Xây dựng nhân vật với ngoại hình, tính cách, tâm lí trong không gian, thời gian nghệ thuật.. |
-Ghi chép tản mạn -Không xây dựng theo tính chất nhân vật, không gò bó theo hệ thống kết cấu nhưng vẫn tuân theo một tư tưởng cảm xúc chủ đạo. -Thể hiện cảm xúc chủ quan qua lời bình, lời nhận xét, lời viết của tác giả |
B. Tác giả
- Tên của tác giả là Phạm Đình Hổ (1768 - 1839)
- Sinh ra ở Hải Dương
- Sự tham gia vào hoạt động văn học
+ Phạm Đình Hổ sống trong thời kỳ đất nước hỗn loạn nên mong muốn sống ẩn dật. Dù đã từ chức mấy lần, nhưng ông vẫn bị nhà vua triệu tập ra làm quan.
- Phạm Đình Hổ, mong muốn đạt được danh tiếng trong văn thơ, nên suốt đời ông chủ yếu tập trung vào việc viết và biên soạn sách hơn là việc tham gia vào chính trị.
- Một số tác phẩm nổi tiếng: Ông để lại nhiều bài thơ viết bằng chữ Hán có giá trị lịch sử như “Vũ trung tùy bút” và “Tang thương ngũ lục”
C. Tác phẩm
- Nguyên bản và bối cảnh sáng tác: Đoạn trích này xuất phát từ tác phẩm Vũ trung tùy bút, được viết vào đầu thời kỳ Nhà Nguyễn (đầu thế kỷ XIX), là một tác phẩm văn xuôi ghi lại một cách sống động, hấp dẫn về thực tế tối tăm của lịch sử Việt Nam, đồng thời là một tài liệu quý về lịch sử, địa lý và xã hội.
- Thể loại: Tùy bút
- Phương thức biểu đạt: Tự thuật
- Tóm tắt
Trịnh Sâm thường ưa sành điệu, thường xây dựng nhiều đình đài. Mỗi tháng ba bốn lần, Vương thường đến cung Thụy Liên trên bờ Tây Hồ, quân lính và đám hầu vòng quanh hồ, các nhà quý tộc thì mặc áo đàn bà, che mặt bằng khăn, bày bán đủ loại hàng hóa quanh hồ. Chúa thường thu thập các loại chim quý, thú dữ, cây cổ thụ, đá kỳ lạ, không thiếu bất cứ thứ gì. Nhân dịp đó, các quan lại ganh tị cung thủ sự gió làm gãy cành cây, giữa đêm đến lẻn vào nhà dân lấy mất chậu hoa cây cảnh, chim tiếng hay để rồi ép buộc dân phải trả tiền để không bị trọng tội, hoặc phá hủy vườn hoa, cây cảnh... để tránh gặp rủi ro.
- Bố cục:
+ Đoạn 1 (Từ đầu đến “triệu bất tường”): Cuộc sống xa hoa của chúa Trịnh Sâm
+ Đoạn 2 (Phần còn lại) : Sự tàn phá của các quan dưới thời chúa Trịnh
- Giá trị nội dung: Chuyện cũ trong phủ chúa Trịnh phản ánh cuộc sống xa hoa của vua chúa và sự tàn phá của các quan dưới triều đình Lê – Trịnh.
- Giá trị nghệ thuật:
+ Chọn lựa góc kể phù hợp
+ Lựa chọn sự kiện đặc biệt, có ý nghĩa thể hiện bản chất của con người.
+ Mô tả sống động: từ các nghi lễ mà chúa tổ chức đến việc chăm sóc cây cảnh quý trong phủ, từ âm thanh lạ trong đêm đến hành động rõ ràng của các quan thần.
+ Sử dụng ngôn từ khách quan nhưng vẫn thể hiện rõ thái độ phê phán của tác giả đối với hiện thực.
