
Bài thơ thể hiện cảm xúc của người cháu đối với người bà và bắt nguồn từ kí ức tuổi thơ sống bên bà. Cảm xúc đó được kích thích bởi hình ảnh bếp lửa âm ấm, thân thương: Một bếp lửa chờn vờn sương sớm/ Một bếp lửa ấp ủ nồng đượm.
Bố cục bài thơ:
- Phần 1 (Khổ 1): Hình ảnh bếp lửa gợi lên cảm xúc và ký ức của người cháu.
- Phần 2 (Khổ 2, 3, 4, 5): Hồi tưởng kí ức tuổi thơ sống bên người bà và liên kết với hình ảnh bếp lửa.
- Phần 3 (Khổ 6): Suy ngẫm về cuộc đời của người bà và hình ảnh bếp lửa.
- Phần 4 (Khổ cuối): Người cháu đã trưởng thành và đi xa nhưng vẫn luôn nhớ về người bà.
Trong bài thơ, việc lặp lại hình ảnh bếp lửa nhiều lần mang ý nghĩa biểu tượng và gắn liền với ký ức và tình cảm của người cháu đối với người bà. Bếp lửa không chỉ là nơi gắn bó với tuổi thơ của người cháu mà còn là biểu tượng của tình yêu thương, niềm tin và hy vọng trong hoàn cảnh khó khăn. Bà là người thắp sáng ngọn lửa ấm áp của cuộc sống, của lòng tin cho thế hệ sau. Do đó, việc lặp lại hình ảnh bếp lửa làm cho bài thơ trở nên sống động, thiêng liêng: Ôi kì lạ và thiêng liêng – bếp lửa!
