
Đoàn thám hiểm 10 người, sẵn sàng bước chân xuống hang.
Thực và Ảo
Tôi biết đến hang Sơn Đoòng cũng đã vài năm trước nhưng không dám nghĩ sẽ có một ngày mình lại có cơ hội bước chân vào đây. Chinh phục được nó là giấc mơ của biết bao người, trong đó có tôi. Dù xa vời, tôi vẫn mơ. Và giấc mơ ấy trong tôi đã thành sự thật từ một năm trước.
Tham gia chuyến thám hiểm hang Sơn Đoòng vào tháng 3 năm 2016 là một trải nghiệm đặc biệt. Đoàn đầu tiên toàn khách Việt Nam, với mười người đến từ ba miền Bắc Trung Nam. Trước đó vài tháng, sau nhiều email và bảng câu hỏi chi tiết về sức khỏe, tôi nhận được sự chấp nhận. Chuyến đi không chỉ hồi hộp vì việc đăng ký mà còn bởi vẻ đẹp thiên nhiên hùng vĩ của Sơn Đoòng đã làm say mê chúng tôi từ ngày đầu tiên.

Chinh phục Sơn Đoòng là niềm mơ ước của nhiều người.
Bước Đầu - Hồi Hộp
Chúng tôi tập trung tại Đồng Hới và được hướng dẫn viên Bình đón và đưa về khách sạn Sài Gòn Phong Nha. Phong Nha mê hoặc chúng tôi với bức tranh tự nhiên tuyệt vời: núi đá vôi uốn lượn, dòng sông Son êm đềm. Thời tiết xuân mát mẻ, nắng và gió làm cho mỗi bước đi trở nên trọn vẹn, khiến chúng tôi cảm nhận được vẻ đẹp thanh bình, dễ chịu mà ít nơi nào có thể sánh kịp.
Trên hành trình vào hang.
Tới 19:00, chúng tôi tham gia buổi họp đoàn với chuyên gia hang động người Anh, anhAdam D. Spillane và Bình, nơi họ giới thiệu về những thách thức chúng tôi sẽ đối mặt trong những ngày sắp tới và những yêu cầu mà chúng tôi cần tuân theo suốt cuộc hành trình. Chúng tôi lắng nghe chăm chú, cảm xúc trong chúng tôi đan xen.
Lo sợ trước hành trình hơn 50 km qua rừng với độ cao và những tảng đá sắc nhọn nhưng cũng là điều không thể tránh khỏi. Mặc dù đã chuẩn bị tinh thần và thể lực từ cách đây vài tháng để vượt qua thách thức của Sơn Đoòng, nhưng sự lo lắng vẫn hiện hữu. Nhưng khi được Bình chia sẻ về vẻ đẹp tuyệt vời của Sơn Đoòng, lòng háo hức trong chúng tôi lại bùng cháy, không thể chờ đợi để khám phá những kỳ quan nằm bên trong hang động lớn nhất thế giới này.

Khám phá hố sụt.
Xuất Phát - Hồi Hộp
Sáng hôm sau, lúc 7:30, chúng tôi lên xe chuyển động đến điểm hội tụ và bắt đầu hành trình bộ xuống theo một con dốc dài. Vượt qua một số suối, chúng tôi đến bản Đoòng - nơi cư trú của người dân tộc Bru Vân Kiều, sống giữa rừng sâu (tên Sơn Đoòng được đặt theo tên bản này).
Băng qua những dòng suối trên đường đi.
Dừng chân tại nhà của bác trưởng bản, chúng tôi nghỉ ngơi, trò chuyện với gia đình để hiểu thêm về cuộc sống của họ. Trong nhà, tiếng giảng bài rơi rơi thoang thoảng. Hóa ra, sau nhà trưởng bản là một trường học nhỏ, đơn giản, với hai lớp học, lớp 2 và lớp 6, mỗi lớp có 4 em học sinh. Các giáo viên vượt lên từ Phong Nha mang tri thức đến với các em bản Đoòng. Nghỉ ngơi ít phút, chúng tôi tiếp tục hành trình, bên theo dòng suối Rào Thương, đi bộ khoảng 2 tiếng để đến hang Én.
Vượt qua rào tại bản Đoòng.
Khám phá hang - hăng hái
Kế tiếp, chúng tôi đến hang Én - hang thứ ba lớn nhất trên thế giới, sau Sơn Đoòng (Việt Nam) và Deer (Malaysia). Trước cửa hang, chúng tôi trang bị đèn đeo đầu để thâm nhập vào bóng tối bên trong. Băng qua một dốc đá nhỏ, và đây là một thiên đường mở ra trước mắt. Một bãi cát tuyệt vời, cũng là điểm cắm trại đẹp nhất của hành trình, được bao quanh bởi dòng suối nước xanh trong như ngọc. Đứng trên đỉnh dốc, chúng tôi cảm thấy như bước vào cõi tiên. Chúng tôi hạ xuống bãi cát, nghỉ ngơi và ăn trưa để lấy lại sức.
Trạm trại hang Én.
Sau bữa trưa, anh Adam giục chúng tôi tiếp tục hành trình. Chúng tôi băng qua hang Én dài 1,6 km, rồi tiếp tục đi thêm 5 km để đến cửa hang Sơn Đoòng. Ai cũng kinh ngạc khi phát hiện dưới cái miệng hang nhỏ đó lại là một hang động kỳ vĩ với chiều dài gần 9 km, rộng 150 mét và cao hơn 200 mét, với hai hố sụt khổng lồ. Hố sụt thứ hai có thể chứa đến hai chiếc máy bay Boeing 747, cùng với một bức tường lớn cao gần 80 m được gọi là “Bức tường Việt Nam”.
Lối vào phía sau hang Én.
Chúng tôi được trang bị đai an toàn và bắt đầu vượt qua những tảng đá đứng vững, có chiều dài khoảng 80 m, để lần xuống hang Sơn Đoòng. Đây là một thách thức đối với những người yếu tim, khi bạn không thể biết trước bạn sẽ đặt chân xuống đâu nếu sơ chân và không nắm vững dây an toàn.
Hãy giữ chặt để đảm bảo an toàn tối đa.
Anh Adam đã trước đó cam đoan nếu có vấn đề, anh sẽ sử dụng dây thừng được kết vào đai an toàn ở thắt lưng và hai chân của chúng tôi để đảm bảo an toàn. Tuy nhiên, chúng tôi vẫn lo lắng. Đoạn thách thức tại cửa hang này mất nhiều thời gian vì phải đợi người đầu tiên xuống an toàn trước khi người thứ hai bắt đầu leo xuống.
Bước vào lòng hang.
Sau đó, chúng tôi lại tiếp tục vượt qua những vách đá, rồi cả hai con sông ngầm trong hang để đến điểm cắm trại thứ nhất trong hang. Chúng tôi đi hơi vội vàng, không có nhiều thời gian để dừng lâu ngắm những thạch nhũ, măng đá kÌ vĩ trong hang. Mắt chúng tôi lúc nào phải cũng nhìn chằm chằm vào từng bước chân của mình vì nếu không, một bước sa chân chúng tôi sẽ có thể nằm lại mãi với Sơn Đoòng!
Vượt qua sông ngầm bí ẩn.
Cuối cùng, chúng tôi đến điểm cắm trại đầu tiên trong hang lúc 18:00, chỉ còn kịp nhìn thấy ánh sáng yếu ớt cuối ngày từ hố sụt thứ nhất. Hơn 20 km với nhiều địa hình khác nhau, chúng tôi vẫn giữ được sức khỏe tốt. Sau bữa tối, chúng tôi tụ tập bên lửa trại, kể chuyện cười, thưởng thức khô mực và khô bò kèm theo ly rượu chuối hột cho đến khi đêm khuya mới buông xuống. Đêm đầu tiên trong hang, nhớ lại những khó khăn đã vượt qua và suy nghĩ về hành trình ngày mai, có lẽ một số người như tôi, thỉnh thoảng lại nghe tiếng ngáy khò từ lều kế bên...

Nơi đặt lều bên cạnh hố sụt.

Bữa tối ẩn mình trong lòng hang.
Ngày thứ hai trong hang hứa hẹn là một ngày thú vị nhất trong chuyến hành trình. Chúng tôi đi qua một khu rừng nguyên sinh với nhiều loại cây, có cây cao đến 20 - 30 m, nghe đâu trước đây còn có cây cao 80 m nhưng đã bị bão đánh ngã. Rừng trong hang là điều bạn không thể tìm thấy ở đâu khác ngoài Sơn Đoòng.
Khu rừng kỳ diệu bên trong hang.
Vượt qua khu rừng độc nhất vô nhị này chúng tôi đến khu vực chính diện của hố sụt thứ nhất - nơi có hai cột măng đá khổng lồ. Ở đó chúng tôi tha hồ tạo dáng chụp ảnh đủ các kiểu. Trước khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ đó, ai cũng trèo lên cột măng đá sừng sững ấy chụp một kiểu ảnh lưu giữ kỷ niệm chuyến đi để đời cho mình.
Những khối măng đá đen tuyền.
Rồi chúng tôi lại đi tiếp, lại được chứng kiến những khối đá, những vỉa calcium xanh rêu, từng đợt nắng chiếu xuống hố sụt thứ nhất tạo thành những tia sáng thật vô cùng ấn tượng. Vượt qua thêm vài khối đá, thạch nhũ lấp lánh nhiều màu sắc chúng tôi lại đến hố sụt thứ hai cũng là điểm cắm trại thứ hai trong hang. Nghỉ ngơi ít phút tại đây, chúng tôi lại được hướng dẫn tiến sâu vào điểm cuối cùng của hang - Bức tường Việt Nam.
Toàn bộ đoàn chúng tôi hướng về "Bức tường Việt Nam".
Trên đường chúng tôi nhìn thấy cả một “thảm ngọc” với hàng triệu viên “ngọc động” - thực ra là những viên đá tròn trịa đều nhau được hình thành do nước mang calcium từ trần hang rơi xuống. Nếu không được chuyên gia và hướng dẫn viên dặn dò từ trước, chắc có lẽ mỗi chúng tôi sẽ “bỏ túi” vài viên mang về làm kỷ niệm. Chúng tôi chỉ nhìn, ngắm, chụp ảnh rồi luyến tiếc rời khỏi “thảm ngọc” để bước tiếp vào "Bức tường Việt Nam".
''Thảm ngọc" lấp lánh trong động.
Chúng tôi phải đi bằng thuyền kayak vì dòng sông ngầm trong hang vào mùa này nước khá sâu. Đi thuyền trong động cũng là một cảm giác thú vị không kém. Chúng tôi cứ hai người một thuyền chèo đến "Bức tường Việt Nam". Trong bóng tối hiện lên một tảng nhũ đá cao sừng sững (khoảng 80 m). Hướng dẫn viên bảo chúng tôi tắt hết đèn tầm 5 phút, chúng tôi làm theo và quả thật chúng tôi thấy được một vệt ánh sáng yếu ớt hắt vào từ bên ngoài. Đó là lối thứ hai vào hang Sơn Đoòng, nhưng rất ít người được đi bằng lối này vì phải đu dây xuống một khối đá thẳng đứng không điểm tựa - rất nguy hiểm.
Trên đường vào "Bức tường Việt Nam".
Sau khi ngắm nhìn "Bức tường Việt Nam", chúng tôi quay trở lại trại ẩm thực, thắp lửa trại và hát ca suốt đêm - những giai điệu đi kèm với thời gian, những bản nhạc ca ngợi các vùng miền Tổ quốc vang lên trong không gian yên tĩnh của đêm tĩnh lặng. Xa xa, trong những chiếc lều của những người mang, ánh đèn pin chiếu sáng bài poker, giọng ca, tiếng nói vui vẻ hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng đêm giữa núi rừng. Đôi khi, tiếng của đầu bếp trưởng vang lên "Lên xe đi anh em ơi!..." nhắc nhở toàn bộ đội mang vào công việc.
Bữa sáng tại bên hố sụt.
Rời hang - thất vọng
Ngày thứ ba trong hang, chúng tôi buộc phải đi ngược lại đoạn đường mà chúng tôi đã đi qua một ngày rưỡi trước đó để rời khỏi hang Sơn Đoòng và trở lại hang Én. Thật sự, cảm giác trên tay và chân lúc này đã mệt mỏi, nhưng chúng tôi vẫn giữ nguyên tinh thần cao để trở lại trại lựa chọn đẹp nhất - hang Én. Vì vậy, những bước chân, dường như đã quen với địa hình, thoải mái di chuyển trên những khối đá để đến cửa hang. Cảm giác tiếc nuối xuất hiện ngay khi chúng tôi bước ra khỏi hang, không biết bao giờ chúng tôi sẽ được quay lại hang nhỉ?
Nhóm của chúng tôi tại điểm trại hang Én.
Con đường trước mặt vẫn đầy khó khăn khi chúng tôi phải quay trở lại hang Én để nghỉ qua đêm, sau đó sáng hôm sau đối mặt với một đoạn đồi cao trước khi trở lại thế giới bình dân của chúng ta. Nhưng bây giờ không còn điều gì có thể làm chúng tôi chùn bước nữa, bởi chúng tôi tự hào rằng đã vượt qua Sơn Đoòng bằng trái tim đam mê, tinh thần kiên trì và đôi chân không biết mệt mỏi của mình.
Chúng tôi tự hào về việc đã chinh phục Sơn Đoòng bằng trái tim đam mê, tinh thần kiên trì và đôi chân không biết mệt mỏi của chúng tôi.
Bước chân ra khỏi hang, chúng tôi cảm thấy hài lòng với những trải nghiệm vừa trải qua, nhưng trong lòng có chút buồn khi phải xa lìa khỏi vùng đất hoang sơ quyến rũ đó. Những kỷ niệm trong hang bắt đầu hiện hình, chiếc hố sụt này, những tảng đá màu tai mèo nhọn như thách thức, những trượt té, những lần bắt ếch, khoảng 40 lần vượt suối, những buổi yoga đầy thách thức của cô gái Hà Nội, cùng những bàn chân chảy máu, móng chân gần như bong ra... Nhưng chúng tôi đã vượt qua tất cả. Sự hỗ trợ tận tâm của Adam, các hướng dẫn viên và trợ lý (Bình, Hồ Trung Hiếu, Quảng Goodly...), anh Hồ Khanh và nhóm đồng hành, cùng tinh thần đồng đội, những tiếng cười, hát, vỗ tay động viên đã tạo nên bản hòa nhạc Sơn Đoòng vĩnh cửu trong tâm hồn mỗi thành viên trong đoàn thám hiểm chúng tôi.

Nữ vận động viên Yoga trong đội của chúng tôi.
Thực tế lại hòa mình vào giấc mơ
Và bây giờ, tôi lại mơ! Mơ về Sơn Đoòng giữ được vẻ đẹp kỳ diệu của mình để những người đam mê khám phá thiên nhiên có thể tiếp tục trải nghiệm sự tuyệt vời của hang động lớn nhất thế giới. Mơ về một ngày không xa, tôi sẽ trở lại Sơn Đoòng, bởi vì tôi biết rằng trong chuyến đi đầu tiên, tôi chưa khám phá hết.
Và... với tôi, mỗi chuyến đi chỉ là một bước chân trong giấc mơ!
Tác giả: Nguyễn Thị Mai Trang
* Bài viết tham gia chương trình Mytour Golocal.
Mytour Golocal là chương trình viết blog giới thiệu về những địa điểm đẹp trên khắp Việt Nam. Đây là cơ hội tốt để quảng bá du lịch địa phương cho mọi người. Với mỗi bài viết đạt yêu cầu, bạn sẽ nhận ngay 800.000 VND và có cơ hội trở thành Cộng tác viên của Mytour. Xem chi tiết về chương trình tại: https://www.Mytour/vi-vn/golocal
