(Mytour) Không phải ai cũng nhận ra rằng: Sống hưởng thụ cần thận trọng, vì có thể dẫn đến họa. Chúng ta thường chỉ đơn giản nuôi ước mơ về một cuộc sống giàu sang, được thưởng thức những món ngon và làm những điều mình yêu thích...
Gần đây, báo chí liên tục đưa tin về những đại gia trăm tỉ, nghìn tỉ bị bắt và điều tra. Có người ghen tị, hả hê cho rằng đó là điều xứng đáng với kẻ giàu. Trong khi đó, có người lo lắng rằng, giàu có rồi lại phải vào tù, tốt nhất là sống một cuộc sống bình thường như họ. Vậy, chúng ta nên sống sung sướng hay sống khổ?
Tại sao Đức Phật không chọn cuộc sống của vua chúa?
Đức Phật là người thừa kế ngai vàng của vua cha, với tương lai rộng mở và hứa hẹn đầy điều tốt đẹp, nhưng Ngài vẫn quyết định từ chối tất cả vì lý do gì?
Người không hề ngu dại khi từ chối cuộc sống xa hoa, mà thực tế, Người đủ thông minh để nhìn xa trông rộng rằng nếu sống hưởng thụ như một vị vua, tức là làm ít mà hưởng nhiều, thì chắc chắn sẽ lãng phí cuộc đời.
Trong khi nhiều người mơ ước cuộc sống hoàng gia, Ngài lại cho rằng sống trong cung điện lộng lẫy với hàng ngàn người phục vụ chính là địa ngục. Nơi tưởng chừng như đầy đủ hưởng thụ lại luôn tiềm ẩn sự tranh giành, hãm hại lẫn nhau để giành lấy quyền lực và địa vị.
Liệu một cuộc sống xa hoa, được xây dựng trên máu và nước mắt của những người dân vô tội có đáng giá không?
Trong khi nhiều người mơ ước cuộc sống hoàng gia, Ngài lại cho rằng sống trong cung điện lộng lẫy với hàng ngàn người phục vụ chính là địa ngục. Nơi tưởng chừng như đầy đủ hưởng thụ lại luôn tiềm ẩn sự tranh giành, hãm hại lẫn nhau để giành lấy quyền lực và địa vị.
Liệu một cuộc sống xa hoa, được xây dựng trên máu và nước mắt của những người dân vô tội có đáng giá không?
Theo lời dạy của Đức Phật, bản chất của thế gian là đau khổ, xuất phát từ lòng tham muốn: ước mơ có nhà cao cửa rộng, tiền bạc, sắc đẹp, danh vọng, địa vị, những vật chất xa xỉ và thú vui hưởng thụ…
Khi nhìn lại chính mình, ta sẽ nhận ra rằng hầu hết chúng ta thường mơ ước về cuộc sống sung sướng mà không lường trước được những nguy hiểm đi kèm. Nhất là ngày nay, với sự bùng nổ của mạng xã hội, ta càng có nhiều cơ hội chứng kiến những cuộc sống xa hoa đáng khao khát.
Trên mạng, ta thấy có người mới tậu xe, người sở hữu nhiều bất động sản, có kẻ vừa mua biệt thự ven biển, hay ai đó mua sắm đồ hiệu với giá bằng số tiền đủ để nuôi sống cả gia đình trong một năm, mà dễ dàng như việc mua rau ngoài chợ.
Thật trớ trêu, trong khi ta vẫn vất vả làm việc thì chỉ có thể tích cóp được chút ít. Phải chăng ông trời quá bất công khi để ta rơi vào cảnh khổ sở còn ban cho người khác cuộc sống sung sướng?
Thật trớ trêu, trong khi ta vẫn vất vả làm việc thì chỉ có thể tích cóp được chút ít. Phải chăng ông trời quá bất công khi để ta rơi vào cảnh khổ sở còn ban cho người khác cuộc sống sung sướng?
Nhưng có lẽ ta chưa biết rằng, trong số những người đó, không ít người thực sự không hạnh phúc hoặc đang gánh vác những trách nhiệm nặng nề.
Thực tế là trong thời gian qua, không ít người được coi là giàu có hay có ảnh hưởng lớn đã bị bắt. Chỉ mới đây, họ còn được ca ngợi là những đại gia trong lĩnh vực bất động sản hay chứng khoán, giờ đây lại đang đối mặt với vòng lao lý. Điều này cho thấy, phúc hay họa có thể thay đổi trong chớp mắt.
Do đó, hãy nhớ rằng sống hưởng thụ cần thận trọng để tránh họa.
Nếu cứ bị cám dỗ bởi tiền bạc, có ngày ta sẽ mất tất cả. Khi đó, ta giống như con thiêu thân, bị ánh sáng hấp dẫn rồi bay thẳng vào lửa.
Cuộc đời có lúc thăng trầm, nếu cứ mãi chi tiêu cho những thứ hưởng thụ, ta sẽ không còn gì để “phòng thân” khi gặp bất trắc. Khi đã quen với cuộc sống sung sướng, ta sẽ khó có thể thích nghi với khó khăn, mua sắm gì cũng phải tính toán, cân nhắc.
Do đó, hãy nhớ rằng sống hưởng thụ cần thận trọng để tránh họa.
Nếu cứ bị cám dỗ bởi tiền bạc, có ngày ta sẽ mất tất cả. Khi đó, ta giống như con thiêu thân, bị ánh sáng hấp dẫn rồi bay thẳng vào lửa.
Cuộc đời có lúc thăng trầm, nếu cứ mãi chi tiêu cho những thứ hưởng thụ, ta sẽ không còn gì để “phòng thân” khi gặp bất trắc. Khi đã quen với cuộc sống sung sướng, ta sẽ khó có thể thích nghi với khó khăn, mua sắm gì cũng phải tính toán, cân nhắc.
Giống như Đức Phật thường nhắc nhở chúng ta về Nghiệp. Thực tế, Nghiệp chỉ là thói quen. Cuộc sống hiện tại rất khó để tách rời khỏi đời sống đầy đủ vật chất, những thói quen hưởng thụ hàng ngày đã biến thành sở thích khiến ta chỉ thích an nhàn, lười lao động và muốn làm giàu nhanh chóng.
Nếu ta có đủ phước để sống sung sướng, cũng đừng quên "tiết kiệm" phước cho mình. Hãy noi gương Đức Thế Tôn, dù Ngài đủ phước để sống như vua nhưng vẫn từ chối vì những hiểm họa kèm theo không ít.
Vì vậy, dù ta đang được hưởng phước, cũng đừng hoang phí. Thậm chí, nếu có thể, hãy sống tiết kiệm hơn một chút, dưới mức thu nhập của mình, để lại một phần tiền tiết kiệm để phòng thân, cuộc sống sẽ an toàn hơn.
Nếu ta có đủ phước để sống sung sướng, cũng đừng quên "tiết kiệm" phước cho mình. Hãy noi gương Đức Thế Tôn, dù Ngài đủ phước để sống như vua nhưng vẫn từ chối vì những hiểm họa kèm theo không ít.
Vì vậy, dù ta đang được hưởng phước, cũng đừng hoang phí. Thậm chí, nếu có thể, hãy sống tiết kiệm hơn một chút, dưới mức thu nhập của mình, để lại một phần tiền tiết kiệm để phòng thân, cuộc sống sẽ an toàn hơn.

Dù giàu hay nghèo, hãy luôn nỗ lực tạo phước.
Việc sinh ra trong gia đình giàu có hoặc nỗ lực để có cuộc sống sung túc là chính đáng, không có gì phải sợ hãi. Tuy nhiên, điều quan trọng hơn là ý thức không ngừng tạo phước đức cho đời và cho người.
Hãy thực tế để hiểu rằng, giàu có là điều kiện thuận lợi để gieo trồng phước báu. Ví dụ, bạn có thể sử dụng tiền bạc để làm từ thiện, thực hiện những việc tốt giúp đỡ người khác và xã hội.
Đừng chỉ mãi hưởng thụ thành quả của quá khứ mà không tạo ra điều mới cho tương lai; nếu không, một ngày nào đó bạn sẽ không còn phước báu nào.
Hãy thực tế để hiểu rằng, giàu có là điều kiện thuận lợi để gieo trồng phước báu. Ví dụ, bạn có thể sử dụng tiền bạc để làm từ thiện, thực hiện những việc tốt giúp đỡ người khác và xã hội.
Đừng chỉ mãi hưởng thụ thành quả của quá khứ mà không tạo ra điều mới cho tương lai; nếu không, một ngày nào đó bạn sẽ không còn phước báu nào.
Đặc biệt là trong cuộc sống hiện đại ngày nay, có quá nhiều trò tiêu khiển khiến ta dễ dàng bị cuốn hút, quên đi những việc thiết thực để giúp đỡ người khác. Thay vào đó, ta lại chỉ dành thời gian cho sự thỏa mãn cá nhân, bản ngã của mình, thậm chí làm mọi cách để đạt được điều mình mong muốn.
Những tham vọng và khát vọng đó, nếu không được thực hiện, bị kiềm hãm, sẽ dẫn đến khổ đau. Chính vì vậy, Đức Phật nhắc nhở chúng ta rằng bản chất cuộc sống là vô thường, ngay cả những gì ta có thể đạt được rồi cũng sẽ mất đi. Ngài mong chúng ta biết buông bỏ những ham muốn, từ đó giải thoát khỏi phiền não.
Nhiều người than phiền về sự nghèo khó của mình nên không thể giúp đỡ ai, nhưng nếu bạn quan sát xung quanh, sẽ thấy rất nhiều người đang cần sự trợ giúp của bạn. Ví dụ, khi thấy người bị ngã trên đường, bạn có thể giúp họ, hay khi có cụ già cần sang đường, bạn cũng có thể hỗ trợ... Những hành động đó hoàn toàn nằm trong khả năng của bạn, bất kể bạn giàu hay nghèo; điều quan trọng là bạn có ý thức giúp đỡ hay không.
Vì vậy, việc làm phước không phụ thuộc vào giàu nghèo mà là ở tâm hồn mỗi chúng ta.
Hãy tự hỏi, liệu bạn có quan tâm đến việc tạo phước đức không? Nếu chúng ta chỉ chạy theo cuộc sống hưởng thụ, tìm kiếm cảm giác mạnh qua các trò chơi, tiêu xài phung phí, thì những hệ lụy đáng buồn sẽ đến trong tương lai.
Nhiều người than phiền về sự nghèo khó của mình nên không thể giúp đỡ ai, nhưng nếu bạn quan sát xung quanh, sẽ thấy rất nhiều người đang cần sự trợ giúp của bạn. Ví dụ, khi thấy người bị ngã trên đường, bạn có thể giúp họ, hay khi có cụ già cần sang đường, bạn cũng có thể hỗ trợ... Những hành động đó hoàn toàn nằm trong khả năng của bạn, bất kể bạn giàu hay nghèo; điều quan trọng là bạn có ý thức giúp đỡ hay không.
Vì vậy, việc làm phước không phụ thuộc vào giàu nghèo mà là ở tâm hồn mỗi chúng ta.
Hãy tự hỏi, liệu bạn có quan tâm đến việc tạo phước đức không? Nếu chúng ta chỉ chạy theo cuộc sống hưởng thụ, tìm kiếm cảm giác mạnh qua các trò chơi, tiêu xài phung phí, thì những hệ lụy đáng buồn sẽ đến trong tương lai.

Vậy có phải không nên sống hưởng thụ?
Điều này có nghĩa là chúng ta không nên ngừng kiếm tiền, không làm giàu để sống sung sướng nữa, chỉ sống khổ nhưng an toàn? Thực tế, Đạo Phật khuyến khích việc làm giàu chính đáng, vì điều này không chỉ giúp bản thân phát triển và mở mang trí tuệ mà còn có thể giúp đỡ nhiều người khác.
Lời dạy của Phật về việc làm giàu chỉ ra rằng, khi một doanh nhân thành công, họ không chỉ cải thiện điều kiện sống của mình mà còn tạo ra công việc cho nhân viên. Những nhân viên này sẽ dùng tiền để nuôi sống và chăm sóc gia đình. Đây là một việc làm tốt, gia tăng phúc báo mà xã hội cần khuyến khích, và Phật giáo không hề phản đối.
Rõ ràng, những hưởng thụ có lý do cần được duy trì, trong khi những hưởng thụ không mục đích nên được tránh xa.
Lời dạy của Phật về việc làm giàu chỉ ra rằng, khi một doanh nhân thành công, họ không chỉ cải thiện điều kiện sống của mình mà còn tạo ra công việc cho nhân viên. Những nhân viên này sẽ dùng tiền để nuôi sống và chăm sóc gia đình. Đây là một việc làm tốt, gia tăng phúc báo mà xã hội cần khuyến khích, và Phật giáo không hề phản đối.
Rõ ràng, những hưởng thụ có lý do cần được duy trì, trong khi những hưởng thụ không mục đích nên được tránh xa.
Chẳng hạn, chúng ta có thể cho rằng việc Đặng Lê Nguyên Vũ mua xe sang là lãng phí, nhưng thực ra, mục đích của ông là tiết kiệm chi phí marketing cho doanh nghiệp. Với số tiền nhỏ hơn để mua xe, ông có thể thu hút sự chú ý của truyền thông mà không cần bỏ ra một số tiền lớn cho quảng cáo. Hơn nữa, chiếc xe còn được tái sử dụng cho nhiều mục đích khác chứ không chỉ để hưởng thụ cuộc sống.
Hoặc như "ông vua hàng hiệu" Johnathan Hạnh Nguyễn sở hữu dàn siêu xe bạc tỷ không phải chỉ để thỏa mãn sở thích cá nhân. Ông mua xe với mục đích giao tiếp với "giới thượng lưu" thế giới, đưa đón họ khi họ về Việt Nam, từ đó nâng cao uy tín và giá trị của đất nước.
Chỉ với hai ví dụ này, ta có thể thấy rằng sự hưởng thụ mà chúng ta nên khuyến khích là khi nó mang lại lợi ích cho tổ chức, quốc gia, dân tộc... hơn là cho bản thân. Trong những hoàn cảnh cần có nghi thức trang nghiêm, nếu điều kiện vật chất cho phép, sự hưởng thụ sẽ thể hiện sự trang trọng lịch sự.
Tuy nhiên, hầu hết chúng ta chỉ thỏa mãn tham vọng cá nhân, muốn có xe sang để thể hiện, muốn thưởng thức những món ăn quý hiếm không phải để đãi khách hay trong dịp lễ tết, mà chỉ để khoe khoang về khả năng tài chính của mình.
Vì vậy, chúng ta nên tránh xa việc tham hưởng thụ vì lòng ham hư vinh hay kích thích các giác quan mà tìm đến những thú vui quá đà, đều có thể dẫn đến họa.
Vì vậy, mỗi ngày chúng ta cần nhắc nhở bản thân rằng sống hưởng thụ cần thận trọng, và nên tránh việc hưởng thụ thái quá trong ăn uống, sinh hoạt, vui chơi giải trí. Thay vào đó, hãy dành nhiều thời gian để bố thí tiền bạc, công sức, và trí tuệ của mình cho người khác.
