Ở nhiều thành phố lớn, việc phải trả tiền mua nhà hoặc thuê nhà hàng tháng là một con số 'khổng lồ' khiến không ít người phải đối mặt với tình thế tiến thoái lưỡng nan khi không có nơi nào để ổn định cuộc sống.
Mặc dù trời đã sáng, nhưng Hồ An Nguyên vẫn cảm thấy nóng đến mức không thể ngủ được. Cô nhìn sang nhiệt kế, trong xe đã hơn 40 độ. Ngay sau đó, tiếng những người tập thể dục sớm cũng vang lên trong không gian. An Nguyên buộc phải thức dậy.
Hồ An Nguyên là một nhân viên văn phòng bình thường, sống tại Thâm Quyến, Trung Quốc. Duy chỉ có một điều khác biệt trong cuộc sống của cô, đó là không đủ tiền để mua nhà và cô không chọn cách thuê nhà mà sống trong một chiếc xe RV di động cùng bạn trai của mình.
Chiếc xe đang đậu ở bãi đỗ xe gần công ty, điều này giúp cô chỉ mất vài phút để đến nơi làm việc. Nhưng nhìn những tòa nhà cao tầng xung quanh với đầy đủ tiện nghi, An Nguyên vẫn cảm thấy đau lòng.
Không có khả năng mua nhà, nên tự tạo 'lối đi riêng'
Ở nhiều thành phố lớn như Thâm Quyến, Bắc Kinh và Thượng Hải, nhiều thanh niên đều phải đối mặt với tình hình tiến thoái lưỡng nan khi không có nơi nào để sinh sống. Họ không dám nghĩ đến việc mua nhà hoặc thuê nhà trong trung tâm thành phố, mà chỉ có thể chuyển ra ngoại ô để sinh sống, dù phải mất hàng giờ mỗi ngày để di chuyển, gây ra sự mệt mỏi cả về thể chất và tinh thần.
Hồ An Nguyên xuất thân từ Hải Nam và bạn trai của cô đến từ Hồ Bắc. Cả hai sinh năm 90, đều lớn lên trong một gia đình ở vùng nông thôn, với hoàn cảnh khá bình thường. Sau khi tốt nghiệp đại học, họ cùng nhau chuyển đến Thâm Quyến làm việc.

Ban đầu, họ thuê một căn phòng nhỏ chỉ rộng chưa đến 9m2 với giá thuê hàng tháng là 2.500 NDT ở khu vực khá xa trung tâm. Mức giá này vẫn khá hợp lý so với các khu vực lân cận. Hàng ngày, cô phải dậy sớm lúc 6:30, đi 3 chuyến tàu điện ngầm, sau đó bắt xe buýt thêm 1 trạm để đến công ty. Tổng thời gian di chuyển đã mất hơn hai giờ. Bạn trai cô cũng phải trải qua cùng những trải nghiệm tương tự. Họ chỉ về nhà sau 8 giờ mỗi tối.
Chi phí thuê nhà là 2.500 NDT, cộng thêm chi phí đi lại hàng tháng là 800 NDT, sau khi trừ đi một số chi phí cơ bản như ăn uống, các chi phí hàng tháng của cặp đôi ít nhất cũng là 7.000 NDT.
Với hai người mới đi làm, mức lương không cao, sau khi trừ đi những khoản này, mỗi tháng họ cũng không có nhiều tiền dư dả. Nghĩ về giá nhà hiện tại, ít nhất cũng phải vào khoảng 50.000 NDT/m2, Hồ An Nguyên thậm chí không dám nghĩ đến việc mua nhà. Nếu muốn chuyển đến sống gần công ty hơn, giá thuê nhà có thể tăng lên đến 5.000 - 6.000 NDT/tháng, hoàn toàn nằm ngoài khả năng tài chính hiện tại của họ.
Làm thế nào để giảm thiểu thời gian di chuyển và chi phí sinh hoạt? Đây là câu hỏi mà cả hai phải suy nghĩ mỗi ngày.
Một lần, sau khi xem các video chia sẻ về cuộc sống di động trong xe, cặp đôi đã nảy ra một ý tưởng. Họ quyết định thuê một chiếc RV để trải nghiệm cuộc sống di động như vậy. Sau vài ngày thử nghiệm, cảm thấy khá hài lòng, họ đã bỏ ra 130.000 NDT để mua một chiếc RV cũ có diện tích 9m2, không lớn hơn căn nhà thuê hiện tại của họ.
Theo thói quen sinh hoạt của họ, họ đã bỏ ra thêm 30.000 NDT để nâng cấp chiếc xe, trang bị đầy đủ tiện nghi như tivi, tủ lạnh, máy giặt, điều hòa, nhà vệ sinh…

Vào tháng 5/2022, Hồ An Nguyên chính thức chuyển đến 'nhà mới' với nhiều kỳ vọng.
Chiếc xe đỗ gần công ty giúp An Nguyên có thể dễ dàng có một giấc ngủ ngon lành, sau đó thưởng thức điểm tâm nhẹ nhàng và chỉ cần đi bộ 10 phút là đến nơi làm việc. Bạn trai cô cũng chỉ mất 10 phút để đến công ty bằng tàu điện ngầm.
Sau khi tan làm, họ chỉ mất nửa tiếng là có thể trở về ngôi nhà nhỏ của mình mà không cần phải di chuyển khắp nơi. Tính ra, tiền thuê nhà và chi phí đi lại có thể tiết kiệm được mỗi tháng lên tới hơn 3.000 NDT, tương đương với việc tiết kiệm được 30.000 đến 40.000 NDT mỗi năm.
Hơn nữa, điều hạnh phúc nhất là họ đã có được một cuộc sống tự do, 'nơi nào cũng có thể đi'. Cuối tuần, họ có thể lái xe ra ngoại ô để thưởng thức không khí trong lành mà không cần phải lo lắng về việc đặt khách sạn hay mang theo hành lý, từ đó giúp tiết kiệm thời gian và tiền bạc.

Họ cũng tạo tài khoản trên một số mạng xã hội để chia sẻ cuộc sống của họ. Nhờ đó, cặp đôi có thêm một nguồn thu nhỏ, có thể sử dụng để trả tiền đậu xe, tiền điện nước và các chi phí khác của chiếc xe RV.
Dù mọi thứ không hoàn toàn suôn sẻ
Sau khoảng thời gian đầy phấn khích ban đầu, nhiều vấn đề bắt đầu hiện ra.
Đầu tiên là về việc đỗ xe. Do kích thước của xe RV khá lớn, việc tìm chỗ đậu xe mất nhiều thời gian, đặc biệt là khi phải xử lý nước thải, nên nhiều bãi đậu xe không chấp nhận cho họ đậu. Tình hình dịch Covid-19 bùng phát ở Thâm Quyến càng làm tình hình trở nên khó khăn hơn.
Không còn cách nào khác, Hồ An Nguyên phải liên hệ với lãnh đạo công ty. Cuối cùng, công ty đã đồng ý cho họ đậu xe tại bãi trong giờ hành chính, nhưng ban đêm phải rời bãi đậu. Điều này khiến cuộc sống của cặp đôi trở nên không thoải mái.

Thứ hai, việc tắm trong xe RV cũng gặp phải nhiều khó khăn. Mặc dù có tiện nghi để tắm và giặt nhưng nước phải mua từ siêu thị nên phải tiết kiệm. An Nguyên thường tắm trong ít nhất nửa giờ, nhưng giờ phút này phải giảm xuống còn 5 phút, cứ sau mỗi lần tắm là phải xả nước ngay lập tức.
Một thách thức khá không dễ chịu khác là vấn đề vệ sinh. Xe RV được thiết kế để thu gom tất cả chất thải trong bồn chứa. Khi bồn chứa đầy, họ phải mang nó đến nhà vệ sinh công cộng gần đó để đổ và phải làm sạch kỹ lưỡng sau đó. Cảm giác không thoải mái không chỉ đến từ mùi hôi, mà còn là sự nhìn nhận không mong muốn từ người khác.
Sau một thời gian, họ buộc phải từ bỏ việc sử dụng nhà vệ sinh trong xe, chuyển sang sử dụng các nhà vệ sinh công cộng gần đó. Nhưng khi trời mưa, hoặc giữa đêm muốn đi vệ sinh, điều đó trở thành một thách thức đối với họ.
Mùa hè là thời điểm khó khăn nhất. Nhiệt độ bên trong xe RV có thể lên tới 50 độ C nếu không bật điều hòa, gần như như một nồi hấp lớn. Tuy nhiên, việc bật điều hòa liên tục gặp khó khăn với nguồn điện. Mỗi lần sạc đầy, xe RV mất 4 giờ và chỉ tiết kiệm được 5 kilowatt giờ điện. Bật điều hòa qua đêm sẽ dùng hết lượng điện dự trữ, nên cần phải tìm chỗ sạc điện thường xuyên. Thậm chí, nhiều đêm, xe không đủ điện dự trữ, khiến điều hòa ngừng hoạt động, họ không thể ngủ vì nóng, chỉ có thể dùng một chiếc quạt nhỏ chạy bằng pin để giảm nhiệt.
Vì phải liên tục tìm bãi đậu xe để đổ nước, sạc điện và xử lý chất thải, đôi trẻ còn phải đối mặt với áp lực từ xã hội. Họ từng bị gọi là 'cặp đôi ăn mày/vô gia cư ở bãi đậu xe'.
Về tương lai, Hồ An Nguyên cho biết dựa vào tình hình kinh tế hiện nay, cô phải sống ít nhất 5 năm trong xe RV.
Còn việc kết hôn và sinh con sau này thì sao?
Hồ An Nguyên nói rằng cô không dám suy nghĩ về điều đó, ước mong lớn nhất của cô là làm việc chăm chỉ, kiếm được nhiều tiền hơn để sau này có thể mua được nhà riêng.
