Xuất hiện trong thời kỳ chiến tranh lạnh, với nhiệm vụ xâm nhập qua radar và hệ thống phòng không của đối phương, thực hiện các phi vụ trinh sát chiến lược ở khoảng cách rất xa, SR-71 Blackbird đã nắm giữ nhiều kỷ lục và cho đến ngày nay vẫn chưa bị máy bay nào phá vỡ. Mẫu máy bay có hình dáng đặc biệt này cũng mở ra những cải tiến đột phá cho các máy bay chiến đấu của quân đội Mỹ sau này.
SR-71 Blackbird là phiên bản tiên tiến của máy bay Lockheed A-12, được phát triển bởi nhóm Skunk Works của Lockheed. A-12 đã trải qua nhiều biến thể để đáp ứng các yêu cầu đặc biệt của quân đội Mỹ trong thời điểm đó.
YF-12, phiên bản đầu tiên (hình trên), với tính năng chiến đấu vượt trội. Được sử dụng một cách bí mật dưới quân không không quân Mỹ với chỉ 3 chiếc, và chỉ công bố vào năm 1964. Sự khác biệt lớn nhất so với A-12 có thể dễ dàng nhận thấy là phần mũi được cắt góc hai bên, đồng thời nó cũng có khả năng mang 3 tên lửa không đối không AIM-47A Falcon.
(AIM-47A Falcon)
Phiên bản khác có tên là M-21, chỉ sản xuất 2 chiếc nhằm phục vụ cho nghiên cứu thiết bị bay không người lái. Điểm đặc biệt của nó là có một bệ đỡ để phóng thiết bị bay không người lái (gọi là D-21).
Đây cũng là tiền đề cho các thế hệ UAV hiện đại. M-21 đã ngừng hoạt động từ năm 1966 sau khi thiết bị bay mà nó mang theo bị va chạm, dẫn đến rơi máy bay chính và cái chết của phi công.- Chiều dài: 32,74 mét
- Sải cánh: 16,94 mét
- Chiều cao: 5,64 mét
- Trọng lượng (không tải): 30,6 tấn
- Trọng tải tối đa: 78 tấn
- Động cơ: 2 x động cơ Pratt & Whitney J58-1 turbo
- Tốc độ lớn nhất: 3500 km/h (Mach 3,2), tương đương 3,2 lần tốc độ âm thanh
- Trần bay: 25.900 mét (A-12 được cho là có trần bay hơn 28.000 mét)
- Tầm bay tối đa: gần 6.000 km
- Tốc độ lên cao: 60 mét/giây
- Phi hàng đoàn: 2 người
- Số lượng sản xuất: 50 chiếc (trong đó 18 chiếc là máy bay thử nghiệm)
Lớp sơn đen không chỉ giúp máy bay hấp thụ nhiệt độ mà còn giảm thiểu khả năng bị phát hiện qua sóng radar, chứng tỏ sự tiên tiến và tinh tế trong công nghệ của SR-71.
Có khả năng rằng Liên Xô đã tham gia vào quá trình sản xuất SR-71 mà không được công bố công khai.
SR-71 đã từng tham gia vào các nhiệm vụ chiến đấu tại Việt Nam, góp phần quan trọng trong hoạt động tình báo của Mỹ.Từ năm 1967, Mỹ đã triển khai SR-71 tại Việt Nam nhằm thực hiện nhiệm vụ trinh sát và tình báo, đáp ứng nhu cầu chiến lược trong cuộc chiến chống lại Việt Cộng.Loại động cơ Pratt & Whitney J58-P4 trên SR-71 là động cơ quân sự duy nhất được thiết kế để hoạt động liên tục ở chế độ đốt sau, đánh dấu một bước tiến quan trọng trong công nghệ hàng không quân sự.
Động cơ của SR-71 được thiết kế với vật liệu chịu nhiệt và chịu lực đặc biệt để chịu được nhiệt độ cực cao và áp lực lớn trong suốt quãng thời gian máy bay bay ở tốc độ siêu thanh.
Với thiết kế động cơ và hệ thống làm mát đặc biệt, SR-71 có khả năng tối ưu hóa hiệu suất nhiên liệu khi hoạt động ở vận tốc siêu thanh, đồng thời đảm bảo luồng không khí và nhiên liệu được xử lý một cách hiệu quả nhất.Quá trình chuẩn bị cho mỗi chuyến bay được lên kế hoạch tỉ mỉ như một nhiệm vụ bay vào vũ trụ, đánh dấu sự quan trọng và cẩn trọng của mỗi phi vụ.
Công việc chuẩn bị cho mỗi chuyến bay được thực hiện kỹ lưỡng và được hỗ trợ bởi một đội ngũ lớn người, ghi nhận sự đoàn kết và nỗ lực của mọi thành viên.Với tốc độ và độ cao vượt trội, SR-71 đứng đầu trong danh sách các máy bay có người lái và không sử dụng động cơ tên lửa, chứng tỏ sức mạnh và hiệu suất của nó.Nhờ vào tính năng tàng hình và lớp sơn hấp thụ sóng radar, SR-71 đã trở nên hoàn toàn vô hiệu hóa trước các tên lửa phòng không và các vũ khí quân sự khác. Đáng chú ý, có thông tin cho rằng máy bay này đã đạt đến tốc độ Mach 3.5 trong một nhiệm vụ tại Libya để tránh một tên lửa di chuyển với vận tốc Mach 5.SR-71 được trang bị một loạt các cảm biến, bao gồm radar, thiết bị quang học và tầm nhiệt, cho phép nó quan sát diện tích lên đến 155.000 km² trong một giờ bay ở độ cao khoảng 25.000 mét. Hình ảnh từ máy bay này được ghi lại trên cuộn phim dài 3200 mét và rộng 12 cm, và chỉ được phân tích sau khi máy bay đậu an toàn. Mỗi bức ảnh quét được sẽ bao gồm một vùng đất rộng khoảng 112 km.Mặc dù đã sở hữu nhiều công nghệ tiên tiến, nhưng với sự ra đời của vệ tinh và máy bay không người lái, SR-71 đã trở nên lạc hậu và cuối cùng bị loại khỏi dịch vụ vào năm 1998 sau hơn 30 năm phục vụ. Mặc dù vậy, nó vẫn xuất hiện trong nhiều bộ phim về chiến tranh, ghi lại dấu ấn vĩ đại của nó trong lịch sử hàng không quân sự.
Trong bộ phim Tranformer: Revenge Of The Fallen, SR-71 xuất hiện như một chiến binh già cỗi nhưng vẫn tận dụng sức mạnh của mình để chiến đấu dũng mãnh. Thậm chí, máy bay này còn hi sinh bản thân để tăng cường sức mạnh cho Optimus, là một minh chứng cho sự tiềm năng vô hạn của công nghệ trên SR-71.