(Mytour.com) Với những cách tư duy độc đáo của người Do Thái trong những câu chuyện dưới đây, bạn sẽ thu được những bài học cuộc sống quý giá suốt cuộc đời.
1. Bí quyết thành công từ Cái đầu cá giá 10 đô
Khả năng thông thái và trí tuệ xuất sắc của người Do Thái luôn khiến mọi người kinh ngạc. Trong một cuộc trò chuyện trên tàu, một người tò mò hỏi về bí quyết của họ.
Người Do Thái chia sẻ bí quyết một cách hào phóng: 'Chúng tôi thường ăn đầu cá'.
Người khác tỏ ra ngạc nhiên và nói: 'Vậy tôi cũng nên thử một cái đầu cá cho trưa nay phải không?'
Người Do Thái nhanh nhẹn nói: 'May mà tôi mang theo cá cho bữa trưa', ngay sau đó, ông ta đặt con cá lên đĩa trên bàn giữa hai ghế trên tàu.
Người khác hứng khởi nói: 'Thật tốt nếu tôi có thể mua cái đầu cá này của anh nhỉ?'
Người Do Thái đáp: 'Được chứ, chỉ cần ông đưa tôi 10 đô la'. Người kia nhanh chóng trả tiền và thưởng thức cái đầu cá ngon lành.
Sau bữa ăn, người kia tỉnh táo hỏi: 'Tại sao tôi phải trả 10 đô la cho một cái đầu cá, khi con cá toàn bộ chỉ có giá 5 đô la thôi?'
Người Do Thái mỉm cười: 'Vậy đấy, bạn thấy rồi đấy, đầu cá đã chứng minh giá trị của nó.'
Bài học từ câu chuyệnCách tư duy độc lạ của người Do Thái trong câu chuyện chỉ ra rằng, đừng quá tin tưởng người khác mà không suy nghĩ hay tính toán. Hãy luôn tự suy nghĩ vấn đề thay vì hoàn toàn phụ thuộc vào người khác mà không có chút nghi ngờ nào.

Cách nuôi gà độc đáo của anh nông dân Paul
Paul, anh nông dân mới học nuôi gà, than khóc với hàng xóm: 'Sao khiến nửa đàn gà chết mất thế này?'
Hàng xóm quan tâm hỏi: 'Anh cho gà ăn gì mà lại có vấn đề này?', anh trả lời: 'Ăn thóc'. Người này đề xuất: 'Thử cho chúng ăn lúa mì xem'.
Hôm sau, Paul kêu than: 'Thêm 15 con gà nữa chết rồi, làm thế nào đây?'. Hàng xóm hỏi: 'Gà của anh uống thứ gì vậy?'
Anh trả lời: 'Uống nước lạnh', hàng xóm đề xuất: 'Thử cho chúng uống nước nóng đi'.
Hôm sau, Paul buồn bã kể: “Gần hết cả đàn gà rồi anh ạ, chỉ còn 10 con sống sót thôi!”. Hàng xóm hỏi: 'Anh lấy nước từ đâu cho chúng uống?. Paul đáp: 'Nước giếng chứ đâu'. Hàng xóm khuyên: 'Anh đổi sang nước tinh khiết chúng sẽ không chết nữa đâu'.
Cuối cùng, Paul thất vọng: “Con cuối cùng cũng chết rồi'. Hàng xóm thở dài: “Chán nhỉ, tôi còn nhiều ý kiến để chia sẻ cho anh mà chưa kịp nói.”
Bài học: Câu chuyện về cách tư duy độc lạ của người Do Thái ở trên cho thấy rằng, việc thay đổi là cần thiết nhưng ở mức độ nào còn phụ thuộc vào trí tuệ của chúng ta. Nếu không, việc này cũng không khác gì chuyện 'đẽo cày giữa đường' trong câu chuyện dân gian Việt Nam dùng để dạy và khuyên răn con cháu của mình.
Góp ý không phải lúc nào cũng có thể nghe theo ngay tức thì. Ta cần biết tư duy và kết hợp thông tin để lọc, chọn hướng đi phù hợp nhất mới thực sự là khôn ngoan.
4. Câu chuyện biến phế liệu thành vàng
Có hai cha con người Do Thái bị giam trong trại tập trung và người cha khuyên con: 'Chúng ta đã bị cướp mất mọi thứ và của cải duy nhất còn lại đó là trí tuệ. Nếu người khác chỉ biết một cộng một bằng hai, con nên nghĩ làm sao để kết quả đó lớn hơn hai”.
Họ may mắn sống sót và lên tàu đến Mỹ để làm lại từ đầu bằng việc kinh doanh đồ đồng ở Houston. Người cha có lần hỏi con: 'Theo con một cân đồng có giá bao nhiêu?'. Đứa con nhanh nhảu: “Ba mươi lăm xu ạ”.
Người cha đáp lời: 'Mọi người ở Texas này đều biết một cân đồng có giá 35 xu, nhưng con cần học cách biến 1 cân đồng trở nên giá trị 3.500 đô. con chế tay nắm cửa thành đồng xem nào?”.
Sau khi cha qua đời, cậu con trai vẫn duy trì nghề này và chỉ với cân đồng, anh chế ra gậy và huy chương được dùng trong các kỳ Olympic. Một cân đồng khi đó bán được tới tận 3.500 đô la và sớm trở thành ông chủ của công ty chuyên sản xuất đồ đồng.
Năm 1974, Mỹ lên kế hoạch làm lại tượng Nữ Thần Tự Do, vứt bỏ đống phế liệu cũ nhưng không ai thầu được việc xử lý rác thải vô cùng khó khăn này vì việc xử lý rác thải ở New York có quy định rất nghiêm ngặt, chẳng mấy ai đủ đáp ứng.
Khi nghe được tin này, vị doanh nhân Do Thái này liền lập tức đến New York để ký kết hợp đồng giữa những lời chế giễu rằng ông đang tự tìm đến cái chết.
Kết quả khiến ai cũng bất ngờ khi ông cho nấu chảy phế liệu đồng của bức tượng và đúc nó thành những bức tượng Nữ Thần Tự Do nhỏ hơn, xử lý các khối gỗ và xi măng, biến chì và nhôm phế liệu những món đồ lưu niệm.
Điều thú vị nhất là ông không để lãng phí bất kì điều gì, ngay cả bụi quét từ tượng Nữ thần Tự do cũng được bán cho các cửa hàng cây cảnh với cái tên “bụi của Nữ thần”. Trong vài tháng, ông biến những thứ phế liệu thành 3,5 triệu đô la tiền mặt.
Bài học: Biết được vì sao người Do Thái coi trọng sự giàu có bạn sẽ hiểu vì sao họ luôn khuyến khích các con của mình từ 1 đồng có thể kiếm được 10 đồng của thiên hạ. Đối với họ không kiếm được tiền là tội ác và phải chịu sự trừng phạt của Chúa.
Quá trình tư duy để kiếm tiền cũng là cách con người ta phát triển và khôn ngoan lên, chẳng có gì đáng xấu hổ cả. Kẻ đáng chê là kẻ lười nhác, an phận, chẳng chịu sáng tạo trong việc gia tăng doanh thu và lợi nhuận.
(Tổng hợp)