
“Tôi nhớ dì đã kể về việc nhảy xuống sông một lần, chân trần. Dì mỉm cười.
Nhảy xuống mà không quan tâm tới xung quanh. Rồi hòa mình vào dòng nước lạnh cóng.
Dì hắt hơi cả tháng trời. Nhưng dì nói dì sẽ nhảy lại một lần nữa.
Gửi đến những người hay mơ mộng. Hãy cứ mạnh mẽ bất chấp người đời.
Gửi đến những trái tim đã từng bị tổn thương. Gửi đến những sai lầm mà chúng ta đã mắc phải...”
Không biết liệu đạo diễn của La La Land có đọc Sự dũng cảm vĩ đại của Brené Brown hay không, nhưng tôi cảm thấy như bộ phim là một sự chuyển thể hoàn hảo của những thông điệp nhân văn của cô. Như La La Land đã làm cho hàng triệu trái tim rung động khắp thế giới, cuốn sách này cũng đã chạm đến tâm hồn của hàng triệu độc giả trên toàn thế giới.
“Sống Toàn Tâm là dám dấn thân vào cuộc đời với niềm tin rằng ta xứng đáng”, Brown chia sẻ triết lý sống được phát triển trong toàn bộ cuốn sách mà bà đã tổng hợp trong hơn 15 năm nghiên cứu về tổn thương và sự tủi hổ. Nhưng xứng đáng ư, ai đó chứ không phải tôi. Trong mắt bố mẹ tôi, tôi chưa bao giờ học giỏi như đứa bạn hàng xóm để xứng đáng được khen ngợi. Tôi chưa bao giờ xinh đẹp như mấy bạn “Hot Girls” để xứng đáng được sự chú ý của đám con trai. Tôi không bao giờ đủ xuất sắc để xứng đáng được đồng nghiệp công nhận. Và trong thế giới của Facebook và Instagram, “tôi chỉ tốt bằng số lượng Like tôi nhận được trên Facebook và Instagram.”
Trong cái xã hội không-bao-giờ-là-đủ này, không ai cảm thấy “đủ” vì luôn cảm thấy thiếu thốn một cái gì đó. Không đủ tốt, không đủ mảnh mai, không đủ thành công, không đủ thông minh, không đủ cool, không đủ like…Khi bước ra sàn, chúng ta đã ở trong tình trạng thiếu hụt, bị bỏ rơi, mất mát, và thiếu hụt cái gì đó. Và đến khi đi ngủ, tâm trí vẫn đang đua nhau với vô số điều chúng ta chưa đạt được hoặc chưa hoàn thành trong ngày hôm đó. Chúng ta chìm vào giấc ngủ với những gánh nặng đó và tỉnh dậy trong trạng thái thiếu thốn đến vô cùng.
Tuy nhiên, sống trong thế giới không-bao-giờ-là-đủ không phải là sống với ảo tưởng sức mạnh rằng mình luôn vượt trội hơn, thông minh hơn, tốt hơn, giỏi hơn, hấp dẫn hơn. Đời không phải là một cuộc đua, và nếu bạn tiếp tục coi đời như thế, bạn sẽ kiệt sức trong cuộc so sánh độc hại này. Nhưng đời cũng không phải là thiên đường nơi mọi nhu cầu của bạn được đáp ứng. Ở giữa hai thái cực thiếu hụt và dư thừa là thái độ sống toàn tâm mà Brown đề cập. Đời là những gì bạn dám dấn thân để đạt được. Bạn phải chiến đấu để đạt được những gì bạn muốn, và phải dũng cảm chấp nhận tổn thương đi kèm đó.
Nhưng tổn thương không phải là sự yếu đuối. Sai! Những người không dám hành động, chỉ biết cầm bàn phím và chỉ trích người khác mới là người yếu đuối. Họ sợ bị phơi bày, sợ thất bại, sợ bị chê trách đến mức chỉ biết ngồi yên trong vùng an toàn của mình để tránh 'gánh đạn'. Hơn nữa, để thực sự sống, bạn phải dám dấn thân vào cuộc sống một cách dũng cảm. Hãy nghĩ xem, mọi hành động của bạn đều mang theo nguy cơ tổn thương. Ví dụ, trong tình yêu, một trải nghiệm tuyệt vời nhưng nhiều người từ chối vì sợ hãi.
“Mỗi sáng thức dậy và yêu một ai đó, dù họ đáp lại tình cảm hay không, với tất cả sự an toàn có thể, về những người có thể đi cùng bạn suốt đời, nhưng cũng có thể rời đi không lời từ biệt, về những người sẽ trung thành hay phản bội bạn – đó chính là tổn thương.
Yêu thương là một điều không chắc chắn, là một sự mạo hiểm khó tưởng tượng. Khi yêu một ai đó, chúng ta phải mở lòng để trải qua cảm xúc. Đúng, đó là đáng sợ, vì chúng ta đang mở cửa trái tim để chịu đựng đau đớn. Nhưng bạn có thể tưởng tượng cuộc sống nếu không có tình yêu và không có đáp lại không?

Đưa một tác phẩm nghệ thuật, một bài viết, một bức ảnh, một ý tưởng của chúng ta đến cuộc đời mà không có sự đảm bảo rằng chúng sẽ được chấp nhận hoặc trân trọng cũng là một loại tổn thương. Để bản thân đắm chìm trong những khoảnh khắc hạnh phúc, dù chúng chỉ thoáng qua, dù cả thế giới nói rằng đừng vội mừng, “niềm vui không kéo dài” – cũng chính là một dạng đặc biệt của tổn thương.
...Đời đang hỏi: “Bạn có dám hết mình không? Bạn có đánh giá sự tổn thương ở bản thân như ở người khác không?” Việc trả lời “có” cho cả hai câu hỏi này không chứng tỏ bạn yếu đuối. Đó là sự dũng cảm không thể đo lường – một hành động liều lĩnh. Kết quả của sự liều lĩnh thường không phải là chiến thắng trên trận địa, mà là sự pha trộn giữa cảm giác tự do trong im lặng với một chút mệt mỏi của người lính sau trận chiến.
Nói rằng tôi chưa bao giờ bị tổn thương, cũng như nói rằng tôi chưa bao giờ sống. Vì khi kết nối, khi trong mối quan hệ, dù bạn mặc bao nhiêu “áo giáp”, bạn có cầu toàn đến mức nào, vẫn sẽ không thể tránh khỏi những tiêu cực của cuộc sống “Trải nghiệm tổn thương không phải là một lựa chọn – lựa chọn duy nhất mà chúng ta có được là cách phản ứng khi đối mặt với sự không chắc chắn, nguy hiểm và cảm xúc được thể hiện”. Vậy phản ứng như thế nào cho đúng?
Được gọi là giáo viên “Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám” chính hiệu, tác giả Brown lấy một ẩn dụ trong cuốn truyện yêu thích của mình, Harry Potter để minh họa. Khi nói chuyện với Sirius Black, “Harry lo lắng rằng mình có thể trở thành kẻ xấu vì luôn giận dữ và lúc nào cũng có suy nghĩ đen tối không?…Sirius nói với Harry hãy lắng nghe và sau đó ông nói, ‘Con không phải là người xấu. Con là một người tốt phải chịu đựng những điều tồi tệ. Nhưng thế giới này không phân biệt rõ ràng giữa người tốt và kẻ ác. Chúng ta đều mang trong mình cả phần sáng lẫn phần tối. Quan trọng là chúng ta chọn cách hành động. Đó mới là con người thực của chúng ta.’
Mọi người chúng ta đều phải đối mặt với sự xấu hổ. Mọi người chúng ta đều mang trong mình những khía cạnh tích cực và tiêu cực, bóng tối và ánh sáng. Nhưng nếu không dám đề cập đến sự xấu hổ và những thách thức của bản thân, chúng ta sẽ bắt đầu nghĩ rằng có điều gì đó không ổn với bản thân – rằng chúng ta thực sự xấu xa, tội lỗi, không đủ tốt – và thậm chí tệ hơn, chúng ta sẽ bắt đầu hành động dựa trên những niềm tin sai lầm ấy. Nếu chúng ta thực sự muốn gắn kết, kết nối, chúng ta cần phải có khả năng chịu đựng sự xấu hổ.
Tôi hiểu rằng người ta không luôn nhận thức đầy đủ, khi bạn đưa ra ý tưởng mạnh mẽ nào đó, họ có thể động viên: “Ồ, có lẽ không đúng nhưng cố gắng nhé”, nhưng cũng có thể cười chế giễu: “Nực cười!”. Nhưng để phát triển bản thân, bạn phải chấp nhận rằng mình không hoàn hảo, và để trở nên mạnh mẽ hơn, bạn cần phải đối mặt với sự tổn thương. “Chúng ta không thể khuyến khích sự tổn thương nếu sự xấu hổ làm chúng ta cảm thấy không đáng và không kết nối.”
“Khi chúng ta liều lĩnh một cách táo bạo, chúng ta sẽ mắc phải sai lầm và gặp khó khăn liên tục. Chắc chắn sẽ có thất bại, những sai lầm và chỉ trích. Nếu chúng ta muốn vượt qua mọi thất vọng, thì cảm giác đau khổ và tan vỡ là điều không thể tránh khỏi; nếu muốn sống một cuộc đời trọn vẹn, chúng ta không thể bị đánh bại bởi cảm giác không xứng đáng được yêu thương và hạnh phúc. Nếu bị đánh bại, chúng ta sẽ không bao giờ dám xuất hiện và thử lại một lần nữa. Sự xấu hổ luôn rình rập ở bên lề, sẵn sàng để khiến chúng ta không bao giờ dám mạo hiểm nữa. Nó cười nhạo và nói, “Ta đã nói rồi mà, đó là một sai lầm. Ta biết bạn không đủ ____________.” Đối mặt với sự xấu hổ là khả năng trả lời, “Đau khổ. Thất vọng, thậm chí là suy sụp. Nhưng thành công, danh vọng hay sự chấp nhận không phải là những giá trị thúc đẩy hành động của tôi. Giá trị của tôi nằm ở sự dũng cảm và tôi đã thực sự dũng cảm. Tôi có thể vượt qua sự xấu hổ.”
Không ai quan tâm đến những kẻ chỉ trích; cũng như những người chờ đợi chứng minh kẻ mạnh cũng có thời điểm gặp khó khăn hoặc có thành công nổi bật hơn. Sự công nhận thuộc về những người thực sự đứng trên chiến trường, với gương mặt trầy xước vì khói, mồ hôi và máu; những người cố gắng, mắc sai lầm, và những người suýt đạt được chiến thắng, bởi vì không ai nỗ lực mà không gặp sai lầm hoặc vấp ngã; nhưng đó mới là những người thực sự nỗ lực; những người biết cách tạo ra nhiệt huyết, hy sinh một cách táo bạo; không từ bỏ vì một lý do đáng chú ý; những người sẽ ít nhất là thất bại khi cố gắng một cách táo bạo…”
Đây là bài diễn thuyết của Tổng thống Theodore Roosevelt đã truyền cảm hứng cho cuốn sách của Brown. Tôi hy vọng cuốn sách này sẽ một lần nữa truyền cảm hứng cho những “người mơ mộng”, đang trên con đường theo đuổi ước mơ của họ. Chúc bạn tiến bước và sống toàn vẹn.
Những Kẻ Ngốc Mơ Mộng
Du Lịch Của Tôi
