Nếu bạn thích sự tiện nghi, hãy chọn bãi Minh Châu để thuê phòng. Nếu bạn ưa không gian hoang sơ, yên bình và không ồn ào, hãy đến bãi Quan Lạn hoặc bãi Robinson.
Những trải nghiệm đặc sắc khi khám phá đảo Quan Lạn của gia đình Hà Nội
Chị Nguyễn Thị Phương Thanh, người Hà Nội, có một đứa con trai 4 tuổi khá nhát, sợ cát và biển. Để rèn luyện cho con và muốn tránh những địa điểm quá đông đúc, chị quyết định cả gia đình 3 người đi chơi đảo Quan Lạn ở huyện Vân Đồn, Quảng Ninh. Dưới đây là những trải nghiệm chị rút ra sau chuyến đi trong dịp nghỉ lễ vừa qua.
Phương tiện di chuyển
Vì đi vào dịp nghỉ lễ, các xe limousine (loại xe 9 chỗ chất lượng cao) đã hết chỗ. Tôi gọi một nhà xe 45 chỗ, họ báo còn 3 ghế, đón tại ngã tư Khuất Duy Tiến, quận Thanh Xuân sáng 28/4. Tuy nhiên, khi lên xe, tôi phát hiện chỉ có ghế nhựa. Chồng tôi đã đề xuất quay lại hoặc chọn xe khác. Dù nghỉ lễ nên khó có xe nào khác, tôi vẫn quyết định tiếp tục. Sau đó, có người xuống, hai mẹ con được ngồi ghế đệm với giá 120.000 đồng mỗi vé.
Bài học quý báu: Chọn điểm đón xe ở bến Mỹ Đình hoặc Yên Nghĩa để có cơ hội ngồi ghế trước.

Khi đến cảng Cái Rồng, tôi đã mua vé tàu để khám phá đảo Quan Lạn, với giá 150.000 đồng mỗi người (trẻ em trên 2 tuổi tính như người lớn). Với kế hoạch đã chuẩn bị sẵn, tôi cũng mua vé chiều về. Chuyến đi tàu kéo dài hơn một tiếng, và sau đó có xe nhà nghỉ đến đón.
Khi trở về, cả gia đình chúng tôi chọn sử dụng dịch vụ xe tuk tuk để đến cảng, cách xa khoảng hai km. Phí tính theo chuyến là 100.000 đồng, và chuyến đi đầy hấp dẫn. Trên đường về Cái Rồng, chúng tôi quyết định chọn xe giường nằm để về Mỹ Đình, với giá 150.000 đồng mỗi giường. Dịch vụ này bao gồm nước uống và bánh nhẹ (giá ngày thường là 120.000 đồng).
Nghỉ ngơi
Lựa chọn của tôi là đặt phòng tại một nhà nghỉ dạng container nằm sát bờ biển ở bãi Quan Lạn. Trên trang đặt phòng trực tuyến, giá là 575.000 đồng mỗi đêm, nhưng thực tế, chúng tôi phải trả 600.000 đồng. Phòng container khép kín được lắp đặt bằng thạch cao, có mái che xung quanh để ngăn chặn ánh nắng mặt trời. Mặc dù có ưu điểm là có tầm nhìn ra biển và máy lạnh, nhưng phòng chúng tôi đặt chỉ đủ chỗ cho một giường 1,6 m, làm cho không gian trở nên chật chội. Đối với những người mang theo nhiều đồ đạc, việc để đồ trở nên khó khăn. Nhà nghỉ này cũng cung cấp các loại phòng đôi, nhưng chúng đã hết phòng khi chúng tôi đặt và các phòng rộng hơn nhưng không đóng kín.
Phòng tắm của nhà nghỉ có toilet kiểu bệ bệt, bàn để đặt bồn rửa mặt, gương và vòi sen, nhưng không có nước nóng lạnh, tạo ra sự bất tiện. Nước ngọt trên đảo là đủ, không gây lo lắng về tình trạng nước tắm.
Ẩm thực
Bữa đầu tiên tại nhà nghỉ, toàn bộ gia đình chi trả 720.000 đồng cho một bữa ăn bao gồm đĩa sá sùng chiên, đĩa bề bề, 10 con hàu nướng, cơm, rau muống xào, canh, thịt rang. Tuy nhiên, bữa ăn không đạt đến sự no do cơm canh và thịt không phù hợp với khẩu vị của chúng tôi.

Dùng bữa thứ hai, gia đình tôi lựa chọn quán ăn bên trong làng (Quan Lạn) và thấy rất hài lòng với sự đa dạng và độ phong phú của các món ăn với giá cả hợp lý hơn nhiều. Cả gia đình chỉ tốn khoảng 600.000 đồng, và đều cảm thấy no lòng.
Sáng sớm, bữa ăn bún hải sản tại nhà nghỉ có giá 40.000 đồng một bát, tuy nhiên nước dùng không đạt đến sự đậm đà, và bát ăn không đầy đủ.
Buổi tối, chúng tôi quyết định thưởng thức chè. Quán chè ở đây có ít loại, chủ yếu là đỗ đen, đỗ xanh, trân châu, và thạch. Mặc dù không có nhiều lựa chọn, nhưng ăn được, và giá chỉ 10.000 đồng mỗi cốc không đá đầy đủ miệng. Mọi người nên mang theo ít đồ ăn nhẹ để đề phòng trường hợp đói.
Giải trí
Ngày 1: Chúng tôi đặt chân đến điểm đến lúc hơn 15h, sau khi nhận phòng, ngay lập tức đi tắm. Bãi Quan Lạn mang đến không khí yên bình hơn so với bãi Minh Châu. Cát trắng tinh, nhưng không thể sánh kịp với một số bãi khác, nước biển trong xanh và sóng vừa đủ.
Ngày 2: Gia đình thuê xe máy để khám phá toàn bộ đảo với giá 200.000 đồng mỗi ngày. Nếu đi nhóm, có thể chọn xe điện hoặc tuk tuk để tiết kiệm chi phí. Có một số điểm đến nổi bật như sau:
Bãi Minh Châu: Cách xa bãi Quan Lạn khoảng hơn 10 km, đông đúc và sôi động hơn nhiều so với những địa điểm khác, cả về lượng du khách và các dịch vụ.
Bãi Robinson: Tọa lạc giữa Quan Lạn và Minh Châu, gần hơn với Minh Châu. Bãi này chỉ có một nhà nghỉ bên biển, không có dịch vụ khác, mang đến cảm giác hoang sơ. Con đường vào nhỏ, trải qua những quãng đường khó khăn, không có biển chỉ dẫn, nhưng đây lại là bãi đẹp nhất, với một ngôi nhà nghỉ xinh xắn nằm giữa rừng thông.
Qua bãi Minh Châu một đoạn là một bãi không tên, hẻo lánh, không có dịch vụ nhưng cát trắng như tinh, là điểm chụp ảnh tuyệt vời.

Eo gió, đình Quan Lạn: Tuyôi không ghé vào, nhưng cả hai đều nổi tiếng ở đây.
Sau một hành trình khám phá đảo, buổi chiều tôi đưa bé trai ra tắm, giúp bé quen dần với cát và biển. Sóng biển ở đây êm dịu, giúp bé tự tin bơi với phao. Tối, cả gia đình đi bộ vào làng, thưởng thức bữa ăn và mua một số đặc sản như ruốc tép và chả làm quà.
Ngày 3: Bắt đầu một ngày mới, gia đình dọn đồ và đến bãi đá ở bờ biển để chụp ảnh, nhưng tiếc thay lại bị mưa. Sau khi ăn sáng, tôi gọi xe đưa chúng tôi đến cảng để lên tàu trở về.
Sau chuyến đi này, tôi nhận thấy những người ưa tiện nghi và dịch vụ tốt hơn nên lựa chọn bãi Minh Châu để thuê phòng. Còn những ai yêu thích trải nghiệm hoang sơ, không muốn đông đúc và ồn ào, thì bãi Quan Lạn hoặc bãi Robinson là lựa chọn phù hợp.
***
Tham khảo: Cẩm nang du lịch Mytour.com
Trang web Mytour.comNgày 1 tháng 6 năm 2018