
Hãy tìm hiểu cách các nhà sản xuất máy ảnh làm thế nào để có hệ thống lấy nét nhanh, mạnh, và ưu việt. Để biết thêm chi tiết, đọc ngay dưới đây:

- Lấy nét theo Pha - PDAF hoạt động như sau: Khi ánh sáng đi vào ống kính, phần lớn các tia sáng sẽ được gương phản xạ “hắt” lên buồng lăng kính. Một phần nhỏ ánh sáng sẽ đi xuyên qua gương và phản xạ ngược xuống cảm biến lấy nét. Nếu hai hình ảnh này không khớp nhau, cảm biến lấy nét sẽ tính toán vị trí các thấu kính dịch chuyển cần thiết rồi sử dụng mô tơ để các thấu kính đến các vị trí đã định sẵn để hai hình ảnh khớp nhau.
Ưu điểm của PDAF:
- Xác định ngay lập tức liệu chủ thể đã được lấy nét hay chưa mà không cần di chuyển ống kính.
- Xác định được ống kính cần di chuyển tới, hoặc chạy lui để lấy được nét.
- Xác định được ống kính cần phải di chuyển bao xa (tới hoặc lui) để lấy được nét.
- Không xác định được thực sự hình ảnh trên cảm biến ảnh đã nét hay chưa (do cảm biến lấy nét độc lập với cảm biến hình ảnh).
- Chỉ lấy nét được tại vị trí có cảm biến lấy nét.

- Ưu điểm của CDAF:

- Không biết chắc chủ thể đã nét hay chưa nếu không di chuyển ống kính.
- Không biết ống kính cần phải di chuyển về phía nào để lấy nét.
- Không biết ống kính phải di chuyển bao xa để đến được vị trí cần thiết.
- Sử dụng cảm biến hình ảnh để đánh giá độ nét, khi đã khóa nét, chắc chắn chính xác.
- Có thể lấy nét ở bất kỳ vị trí nào trên khung hình.


Tóm lại:- Về tốc độ bắt nét: PDAF có ít ưu thế hơn.
- Về độ chính xác: CDAF có ít ưu thế hơn.
- Về khả năng lựa chọn điểm lấy nét: CDAF có ít ưu thế hơn.
- Về khả năng khóa nét chủ thể chuyển động: PDAF có nhiều ưu thế hơn.

Xin mời tham khảo thêm:

