
Cuốn sách “Ông Tướng tình báo bí ẩn và những nhiệm vụ siêu phàm” của hai tác giả Hoàng Hải Vân - Tấn Tú đã khám phá 20 năm hành trình của ông Ba Quốc trong lực lượng đối phương, đồng thời nhấn mạnh những thành tựu lớn lao mà ông đã đóng góp cho cuộc chiến chống Mỹ và thống nhất đất nước.
Dưới đây là một câu chuyện tình báo về ông Ba Quốc được rút ra từ cuốn sách này.
Trần Kim Tuyến, người đứng đầu cơ quan tình báo, mặc dù đã có những đóng góp lớn trong việc ổn định chính quyền của Ngô Đình Diệm, nhưng lại bị Ngô Đình Cẩn tìm mọi cách để loại bỏ. Bác sĩ Tuyến bắt đầu cảm thấy chán ghét gia đình Ngô. Không chỉ là một quan chức tình báo, ông còn có những dự định chính trị riêng của mình.
Ông Ba Quốc nói:
“Bác sĩ Tuyến đã không giấu tôi quan điểm chính trị của ông ta. Ông ta không đồng ý với chế độ gia đình trị và cho rằng Ngô Đình Nhu đã phạm nhiều sai lầm, đàn áp Phật giáo, không được lòng dân. Ông ta đã giao cho tôi liên lạc với các lãnh tụ Phật giáo để khởi động phong trào chống Diệm - Nhu và lên kế hoạch hoạt động lật đổ. Nhưng kế hoạch đã bị lộ, bác sĩ Tuyến đã bị chuyển đi làm đại sứ ở Le Caire (Ai Cập), không còn làm Giám đốc Sở Nghiên cứu Chính trị Xã hội nữa, còn tôi thì được chuyển sang Phủ Đặc ủy Trung ương Tình báo.
Tại đây, tôi và hai người khác đã bị đưa vào máy phát hiện nói dối, họ muốn kiểm tra xem tôi có phải là người cách mạng được gán vào không”. “Ông có... run không?”, họ hỏi. Ông trả lời: “Tôi cảm thấy như vậy. Tôi nghe những người ở đây nói về cái máy này, tôi thấy lo sợ. Khi ở đó, tôi sẽ phải ngồi đối diện với một người Mỹ và một người phiên dịch, hai tay sẽ đặt lên một cái máy đo nhịp tim qua một dây cặp vào cánh tay. Họ nói: ‘Bạn cần phải cẩn thận, nếu bạn có liên quan đến cộng sản thì sẽ không thoát khỏi’. Vì họ sẽ hỏi rất nhiều, hỏi nhiều chiều, sau đó sẽ hỏi những vấn đề liên quan đến cộng sản, nếu bạn là người của Cộng sản thì tim bạn sẽ đập không bình thường, và bạn sẽ… kết thúc ngay. Khi nghe như vậy, tôi hoảng sợ”.
“Rồi ông đã đối phó như thế nào?” Ông trả lời trong buổi tối đó ông không thể ngủ, lo lắng và tìm cách để đối phó. Ông nghĩ về cách mà các diễn viên điện ảnh hoặc diễn viên kịch nhập vai như thế nào. Ông nhớ lại: “Đêm đó, tôi tưởng tượng tâm lý của một địa chủ gian ác khi bị cách mạng xử lý thì anh ta sẽ ghét Cộng sản như thế nào. Rồi tôi nghĩ nếu tôi là anh ta, tôi sẽ có thái độ như thế nào đối với cộng sản. Tôi thử nhập vai thành anh ta”.
“Phương pháp đó có hiệu quả không?” “Khi vào máy phát hiện nói dối, họ dựa vào hồ sơ của tôi để hỏi. Tôi đã nhập vai và giữ được bình tĩnh trong mọi tình huống. Họ hỏi tôi mười ba câu rồi để tôi qua, không hỏi thêm và tôi đã vượt qua được máy này. Có người bị hỏi nhiều hơn, nhưng cũng có người chỉ bị hỏi bốn câu đã bị loại, mặc dù anh ta là Công giáo chân chính, không dính líu gì đến cộng sản. Vấn đề là anh ta phải giữ được tinh thần bình thản trong mọi tình huống”.
Ông tiếp tục kể: “Tại đây, tôi được đào tạo về công việc tình báo chống cách mạng và trở thành trợ lý của Thiếu tá Nguyễn Văn Giàu, cục trưởng Cục Tình báo quốc nội. Nguyễn Văn Giàu, một thiếu tá, còn Lê Liêm, trung tá, là đặc ủy trưởng Đặc ủy Trung ương Tình báo. Tuy nhiên, Nguyễn Văn Giàu vẫn thể hiện sự kỳ thị với tôi”.
“Làm thế nào để họ tin tưởng bạn?” “Nếu bị kỳ thị, tôi sẽ gặp rất nhiều khó khăn trong việc hoạt động hiệu quả, vì vậy tôi phải kiếm cách để giành được lòng tin của họ. Vì vậy, tôi phải tiếp cận Thiếu tá Lê Liêm. Để có lý do tiếp cận, tôi phải tìm hiểu những thông tin mà Lê Liêm quan tâm. Một buổi sáng, tôi tới nhà của Lê Liêm, ngồi chờ ông ta ở phòng khách. Ông từ trên lầu đi xuống và đi qua phòng khách mà không chú ý đến tôi. Vợ ông cũng từ trên lầu đi xuống. Khi thấy tôi, bà ta nghĩ tôi là người... dắt gái cho Lê Liêm, nên bà ta đã nói những lời thô tục.
Nghe những lời của bà ta, tôi vẫn giữ bình tĩnh và không nói gì. Tôi nghĩ ra một cách. Tôi nhìn bà từ đầu đến chân và lẩm bẩm như nói một mình. Bà ta ngạc nhiên nhìn tôi và sau đó hỏi: ‘Anh biết về tướng số hả?’. Tôi trả lời khiêm tốn: “Thưa bà, tôi biết một chút về tướng số”. Bà ta vui mừng: ‘Anh thấy tướng của tôi có gì đặc biệt không?’. Tôi làm ra vẻ quan trọng: “Tôi đã rất quan tâm vào tướng của bà. Vì tướng của bà rất đặc biệt và độc đáo. Đó là tướng của một bà mụ phụ nữ có vận mệnh cao quý. Ông xã đã có được điều này nhờ vào tướng của bà. Với tướng như vậy, ông xã sẽ tiến xa hơn nữa. Tôi đã đọc một số sách về tướng số nên có thể phân tích một cách tỉ mỉ, khiến bà ta rất phấn khích. Cuối cùng, bà ta hỏi: ‘Anh đến đây vì lí do gì?’. Tôi trả lời: “Tôi có một việc quan trọng cần nói với Thiếu tá Lê Liêm. Bà ta bảo: Ngày mai anh lại đây.
Sáng hôm sau, tôi quay lại. Tôi ngạc nhiên khi cả hai vợ chồng Lê Liêm đều đang chờ đợi tôi với thái độ rất thân thiện. Khi tôi ngồi xuống, bà vợ nói và sau đó lên lầu, để tôi nói chuyện với Lê Liêm. Lê Liêm cũng rất lịch sự khi hỏi thăm tôi. Tôi nói với ông tôi là cấp dưới của Thiếu tá Nguyễn Văn Giàu, tôi biết về một âm mưu lật đổ chế độ của Tổng thống Ngô Đình Diệm mà Mỹ đang tiến hành nhưng vì Thiếu tá Giàu kỳ thị tôi nên tôi không biết nói với ai.”
Lê Liêm nói: “Tôi sẽ nói với Thiếu tá Giàu rằng bạn làm việc riêng cho tôi. Những tin tức quan trọng bạn biết, hãy gửi cho tôi bằng phong bì đóng kín.”
Tôi thu thập thông tin về âm mưu của Mỹ từ những người đối lập, và từ đó tôi đã thiết lập một mạng lưới quan hệ rộng lớn, trong đó có luật sư Trần Văn Tuyên. Tôi chủ yếu nhận thông tin từ luật sư Tuyên và cung cấp cho Lê Liêm. Từ sau sự việc đó, Nguyễn Văn Giàu đã trọng thưởng tôi, cho phép tôi tự do ra vào phòng làm việc của Cục trưởng Tình báo quốc nội. Tôi tận dụng mọi cơ hội để xâm nhập vào những nơi cấm kín của họ. Một ngày, khi vào phòng làm việc của Nguyễn Văn Giàu, tôi phát hiện ông đã ra ngoài, và tôi đã chụp ảnh toàn bộ hồ sơ về các cán bộ làm gián điệp cho địch, bao gồm một bí thư tỉnh ủy, hai ủy viên tỉnh và một cán bộ chỉ huy quân đội hàm cấp tá.”
