
Trong thời gian đại dịch lan rộng, nhiều nhà xuất bản đã giới thiệu những cuốn sách về đại dịch, mang đến kiến thức về chăm sóc sức khỏe. Những tác phẩm này trở nên phổ biến và cần thiết trong thời điểm khó khăn này.
Đồng thời, nhiều người đọc cảm thấy nhẹ nhàng và tích cực khi đọc về tình yêu và sự phấn đấu trong cuộc sống. Đội Gạo lên Chùa của cố văn sĩ Nguyễn Xuân Khánh là một trong số những tác phẩm đó.
Nguyễn Xuân Khánh đã bắt đầu sự nghiệp viết văn từ những năm 1960 và cho đến nay, tác phẩm của ông luôn nhận được sự hoan nghênh từ công chúng vì giá trị nhân văn mà chúng mang lại.
Cuốn sách này được giới thiệu khi tác giả ở tuổi “rất hiếm”, vì vậy mỗi trang sách đều là sự kết hợp và thể hiện cuộc sống của nhà văn. Tác phẩm một lần nữa chứng minh sức sáng tạo không ngừng của ông. Hiện nay, cuốn sách đã được tái bản lần thứ tám.

Truyền đạt tinh thần tự lực, kiên cường
Đội gạo lên chùa mô tả một làng quê ở Bắc Bộ trong thời kỳ kháng chiến, trải qua những gian nan trong cuộc cách mạng ruộng đất.
Nhân vật chính trong truyện là sư cụ Vô Úy, người đã trải qua nhiều biến cố, chịu đựng đủ nỗi đau cả về thể xác lẫn tinh thần với tư duy của một người tu sĩ. Tuy nhiên, ngay cả khi phải rơi nước mắt, không ai thấy sư cụ kêu gào hay oán trách.
Pháp danh Không Sợ mang ý nghĩa về sự Bất Khuất. Điều này luôn thể hiện rõ trong tính cách của ông, dù trong những thời điểm khó khăn nhất, ông vẫn tỏ ra kiên cường và mạnh mẽ, ẩn sau vẻ nhỏ bé.
Sư phụ Không Sợ đã truyền tinh thần Bất Khuất cho các đệ tử của mình, từ vị sư hộ pháp với khuôn mặt nghiêm nghị đến cậu bé An mồ côi cha mẹ trong thời kỳ kháng chiến. Trong nhân vật này, độc giả có thể nhìn thấy ý chí kiên định vượt qua mọi khó khăn, từ đó trở nên kiên cường hơn trước những thử thách của cuộc sống.
Để cậu bé An ngủ một mình trong ngôi chùa yên tĩnh là cách để truyền đạt tinh thần tự lập, tự mình: 'Trên con đường dài, một đứa con của Phật hoặc một con người bình thường, đều phải biết tự mình đi bằng đôi chân của mình', như tác giả viết.
Sư phụ cũng khích lệ An học võ, làm việc với hai tay hai chân vì ông không muốn cậu bé bị 'đánh chìm' khi bước vào cuộc sống đầy biến động. Nhà văn muốn gửi đi thông điệp đến độc giả về tinh thần tự lập trong cuộc sống bằng sức mạnh của chính bản thân.
Sức mạnh bên trong giúp vượt qua mọi thử thách
Nhà văn Nguyễn Xuân Khánh đã tạo ra một khung cảnh sáng sủa xung quanh cậu bé mồ côi An khi anh rời khỏi chùa Sọ. Đó là ánh sáng của lòng từ bi và sức mạnh nội lực. Chính những điều đó đã bảo vệ cho anh bộ đội An, giúp anh trở về an toàn sau cuộc chiến gay gắt.
Tại chùa Sọ, nhiều câu chuyện đời thường đã diễn ra, giáo dục chúng ta về lòng khoan dung và nhân ái. Một trong số đó là câu chuyện về một người đàn ông muốn trở thành sư. Sau khi trở thành sư, ông vẫn giữ phong cách của một tu sĩ, tham gia vào cách mạng, cứu nước và yêu thương nhân dân.
Cũng là câu chuyện về một vị sư với khuôn mặt nghiêm nghị, kỹ năng võ thuật mạnh mẽ, được người khác tôn trọng vì đã giữ vững giới luật suốt đời.
Đó cũng là câu chuyện về một đứa bé được chọn làm sư trụ trì. Suốt nhiều năm, đứa bé phục vụ trong quân đội mà không bao giờ sử dụng vũ khí, nhưng cuối cùng lại quyết định trở thành sư, để làm điều đó vì người bạn xưa của anh bị thương sau cuộc chiến, cần một bờ vai vững chãi.
Mặc cho những biến cố của thời đại, chùa Sọ vẫn tồn tại. Nhà văn Nguyễn Xuân Khánh viết: “Cuộc đời người như một đám đom đóm. Ánh trăng kia là ánh sáng của Phật, chiếu sáng khắp nơi. Cuộc đời con người giống như một đám đom đóm. Chúng ta vốn có ánh sáng bên trong. Trong bóng tối, chúng ta cố gắng phát sáng. Ánh sáng nhỏ bé, yếu ớt nhưng vẫn là ánh sáng”.
