Đề bài: Suy ngẫm về tình cảm sâu sắc, chân thành của nhân dân đối với Bác Hồ qua bài thơ Viếng lăng Bác
I. Chi tiết ý chính
II. Bài mẫu văn
Suy ngẫm về tình cảm sâu sắc, lòng thành của nhân dân đối với Chủ tịch Hồ Chí Minh qua bài thơ Thăm lăng Chủ tịch
I. Bố cục Suy ngẫm về tình cảm sâu sắc, lòng thành của nhân dân đối với Chủ tịch Hồ Chí Minh qua bài thơ Thăm lăng Chủ tịch
1. Khai mạc
Bài thơ 'Thăm lăng Chủ tịch' là một tác phẩm không chỉ là lời nói của người sáng tác mà còn là tâm huyết của hàng triệu tâm hồn con người, những người con Việt Nam dành cho Chủ tịch tình cảm trân trọng, sâu sắc và niềm tin chân thành nhất.
2. Phần chính
+Niềm hạnh phúc khi được gặp Chủ tịch luôn rơi vào tâm trạng hồn nhiên của mỗi người Việt Nam
+ Khung cảnh quanh lăng Chủ tịch trong bình minh->đánh thức nỗi xúc động
+Chủ tịch như bức tranh mặt trời rực rỡ, chiếu sáng con đường của cách mạng
+ Đoàn người đến viếng lăng, trang nghiêm dâng lên Người những đóa hoa tươi nhất...(Tiếp theo)
>> Khám phá Dàn ý Suy ngẫm về tình cảm sâu sắc, lòng thành của nhân dân đối với Chủ tịch Hồ qua bài thơ Thăm lăng Chủ tịch chi tiết tại đây.
II. Đoạn văn mẫu Suy ngẫm về tình cảm sâu sắc, lòng thành của nhân dân đối với Chủ tịch Hồ qua bài thơ Thăm lăng Chủ tịch
Viễn Phương nổi tiếng với những sáng tác đầy tâm huyết trong văn học Việt Nam. Tác phẩm thơ của ông, dù nhẹ nhàng và bình dị, nhưng lại chứa đựng những cảm xúc sâu sắc và chân thành. Bài thơ 'Thăm lăng Chủ tịch' không chỉ là tâm sự của tác giả mà còn là lời tri ân của toàn dân Việt Nam, những con người gửi đến Chủ tịch tình cảm chân thành và tình yêu sâu nặng nhất.
' Ở phương Nam ghé thăm lăng Chủ tịch
Nhìn thấy hàng tre trong sương mờ bát ngát
Ôi, những cây tre xanh ngát Việt Nam
Gió bão, cơn mưa cũng không làm chùn bước'
Nỗi lòng khi gặp Bác luôn rơi vào đau đớn trong lòng mỗi con người Việt Nam. Bác đã hi sinh cuộc đời mình cho nhân dân, cho dân tộc. Ngày tái ngộ Bác, lại là lúc Bác đã rời xa chúng con. Nỗi đau chua xót biết bao, nhưng bằng trái tim trung thành, chúng con đến viếng lăng Bác trong một buổi sớm sau thời kỳ giải phóng. Đất nước này bình yên, khung cảnh bên lăng trở nên đẹp đẽ, thanh bình. Những hàng tre xanh ngắt đứng vững như chiếc mái che, bảo vệ giấc ngủ bền bỉ của Bác. Chúng con đến đây như những cây tre ấy, muốn đến gần Người, ôm Người vào lòng để giải toả niềm đợi, nỗi nhớ mong. Hàng tre kiêu kỳ như những con người Việt Nam, sống kiên cường, không khuất phục, vượt qua bao thử thách vẫn giữ vững tinh thần thép, mãi tỏa sáng và tinh khôi.
'Hàng ngày mặt trời lặn dần phía lăng
Nhìn mặt trời đỏ óng trong lăng
Mỗi ngày dòng người qua để tưởng nhớ
Gửi tràng hoa, bảy mươi chín mùa xuân'
Với chúng con, Bác là như ánh mặt trời rực rỡ, chiếu sáng con đường cách mạng. Ánh mặt trời mang lại sự sống cho dân tộc. Bác mãi là nguồn sáng cao quý nhất với công lao vĩ đại và tình thương vô tận dành cho nhân dân, cho đất nước. Vì thế, chúng con dành cho Bác tình cảm kính trọng không lẽ. Mỗi ngày, hàng dòng người đến viếng lăng, trang nghiêm dâng lên Người những đóa hoa tươi nhất. Kết thành vòng hoa tuyệt vời ghi chép cuộc đời bảy mươi chín mùa xuân của Bác. Bác nằm yên trong lăng với giấc ngủ ngàn thu không ngủ. Ánh trăng nhẹ nhàng như người bạn tri âm, đồng hành cùng Người qua bao tháng năm. Ánh trăng ấy như tâm hồn Bác vậy, dịu dàng, ân cần, đậm chất cha già dành cho nhân dân. Mặc dù biết rằng trời xanh là vĩnh cửu và hình bóng Bác sẽ mãi bất tử trong lòng non sông, nhưng nỗi đau, nỗi chua cay, nỗi xót xa không bao giờ phai nhòa khi Bác đã rời bỏ.
' Biết rằng trời xanh mãi mãi bền lâu
Nhưng lòng ta vẫn nhói trong tim'
Bác là tình thương, niềm tin vững bền của nhân dân, thân thiết và sâu sắc nhất. Khi phải quay về miền Nam thân yêu, trái tim tác giả chứa đựng nỗi buồn tiếc không lẽ. Viễn Phương lên tiếng thơ thấy lời tri ân từ tất cả mọi người:
' Ngày về miền Nam, lòng rơi lệ nhỏ
Muốn hóa thành con chim hót quanh lăng Bác
Muốn thành đóa hoa thơm thoảng khắp nơi
Muốn làm cây tre hiếu thảo đây đâu'
Dòng nước mắt tuôn trào, xúc động không lối thoát khi phải tạm biệt Người. Niềm ước ao trở thành con chim hót vang, đóa hoa thơm ngát, cây tre hiếu thảo để ở bên Người, được ở cùng Người đau đớn đến như vậy. Đó là mong muốn làm Bác hạnh phúc, làm Bác vui vẻ, ở bên Người mãi mãi như con dân Việt Nam luôn trung hiếu, kiên trung, tuân thủ lời dạy của Người. Người con quay về miền Nam nhưng trái tim vẫn ở lại, không ngừng nhớ về Bác. Vị cha già kính yêu của đất nước sâu sắc mãi là niềm kiêu hãnh tột bậc của mỗi người con Việt.
Bài thơ rất ấm áp, tràn đầy tình cảm, là giai điệu ngọt ngào và giản dị thể hiện tình thương, lòng kính yêu bao la dành cho Bác. Dòng người về Bác sẽ không bao giờ dừng lại, lớp lớp thế hệ mai sau vẫn sẽ đến Bác, mang đến Người tình cảm trọn đẹp nhất. Cảm ơn Bác suốt một đời đã trao cho chúng con tình thương trọn vẹn.
