
Ít khi mình trò chuyện về tài chính với bạn bè vì thường bị gọi là tính toán, chi li. Hoặc viết về tình cảm, lại bị gọi là thực dụng. Tại sao trong tình yêu lại suy nghĩ khô khan như vậy?
Thiếu tư duy chiến lược và phản biện, nhiều người sống theo phương châm bị động, phản ứng với mọi tình huống. Trong tài chính, họ nghĩ giàu nghèo là do số. Trong tình yêu, họ tin vào duyên phận. Hết duyên thì cố gắng níu kéo cũng chẳng được.
Thực tế cuộc sống khó khăn hơn nhiều so với suy nghĩ của họ
Cuộc sống là một thử thách không hề dễ dàng
Trích dẫn từ sách 'Con đường hiếm ai chọn' của tiến sĩ M. Scott Peck, một quyển sách mà mình rất yêu thích:
“Cuộc sống là một thách thức. Đây là một sự thật vĩ đại, một trong những sự thật vĩ đại nhất. Điều này là vĩ đại vì khi chúng ta thấy rõ điều này, chúng ta đã vượt qua nó. Khi chúng ta thực sự biết rằng cuộc sống là khó khăn - khi chúng ta thực sự hiểu và chấp nhận điều đó - thì cuộc sống không còn khó khăn nữa. Vì khi nó được chấp nhận, sự thật rằng cuộc sống là khó khăn không còn quan trọng nữa.”― M. Scott Peck, Con Đường Hiếm Ai Chọn: Một Tâm Lý Học Mới Về Tình Yêu, Những Giá Trị Truyền Thống và Sự Phát Triển Tâm Linh
'Cuộc sống là một thách thức. Điều này là một sự thật vĩ đại, một trong những sự thật vĩ đại nhất. Nó được gọi là một sự thật vĩ đại vì khi bạn chấp nhận điều này, bạn đã vượt qua nó. Khi chúng ta thực sự hiểu và chấp nhận rằng cuộc sống là khó khăn, thì cuộc sống không còn khó khăn nữa. Bởi khi sự thật được chấp nhận, việc cuộc sống là khó khăn không còn quan trọng nữa.'
“Mỗi khi chúng ta cố gắng tránh trách nhiệm về hành vi của mình, chúng ta làm điều đó bằng cách cố gắng giao trách nhiệm đó cho một cá nhân, tổ chức hoặc thực thể khác. Nhưng điều này có nghĩa là chúng ta đang giao phó quyền lực của mình cho thực thể đó.”― M. Scott Peck, Con Đường Hiếm Ai Chọn: Một Tâm Lý Học Mới Về Tình Yêu, Những Giá Trị Truyền Thống và Sự Phát Triển Tâm Linh
'Mỗi khi chúng ta muốn tránh trách nhiệm về lối sống của chúng ta, chúng ta thường làm điều đó bằng cách để người khác, tổ chức khác hoặc một Thần thánh nào đó nhận trách nhiệm này. Nhưng điều này đồng nghĩa với việc chúng ta đang từ bỏ sức mạnh của chính mình và chuyển giao cho người khác.'
Khi chấp nhận hai sự thật này, ta sẽ nhận ra rằng: nếu không có chiến lược để đối phó và vượt qua khó khăn, cuộc sống sẽ không bao giờ trở nên dễ dàng.
Chạy trốn không làm cho cuộc sống dễ dàng hơn.
Dựa vào vai người lạ không làm cho cuộc sống dễ dàng hơn.
Du học hay bắt đầu cuộc sống mới ở nơi xa lạ không có nghĩa là những vấn đề cũ sẽ không theo đuổi.
Không có phép màu nào giúp bạn thay đổi cuộc sống trong vài ngày, vài tuần, hoặc sau khi đọc xong.
Thời gian vẫn giữ nguyên vết thương.
Thời gian không làm bạn hiểu rõ hơn.
Sống hết mình, đừng để mọi thứ qua loa.
https://spiderum.com/bai-dang/5-LY-DO-TAI-SA0-CUOC-SONG-LAI-QUA-PHUC-TAP-rtl

Thay đổi suy nghĩ không giải quyết vấn đề. Suy nghĩ khác biệt như một người mới tập chơi bóng, cố gắng thử nghiệm nhiều cách và tìm ra cách sút hiệu quả. Chiến lược suy nghĩ giống như việc huấn luyện cầu thủ chuyên nghiệp, biết cách sút, dẫn dắt bóng, rê dắt, phối hợp với đồng đội.
Sự thật là cuộc sống luôn gian khổ và có điều đáng ngạc nhiên là bạn phải suy nghĩ phức tạp, làm việc khó khăn để cuộc sống dễ dàng hơn.
Tự nhiên con người luôn tránh né vấn đề. Tiếp theo, mình sẽ trình bày ví dụ từ bác sĩ M. Scott Peck và quan sát cuộc sống.
Tránh né trong cuộc sống
Trích dẫn từ sách của bác sĩ Scott Peck.
Bỏ qua vấn đề là cách đơn giản để tránh xa sự không thoải mái hiện tại. Đối mặt với vấn đề từ lúc nó xuất hiện, chứ không phải chờ đợi, đòi hỏi phải vượt qua sự thoải mái và chấp nhận sự đau đớn hơn.
[...]
Chúng ta chỉ có thể giải quyết vấn đề khi chúng ta chấp nhận trách nhiệm và hành động để giải quyết nó. Đừng lạc quan rằng vấn đề không thuộc về mình hoặc ai đó sẽ giải quyết thay.
[...]
Một binh sĩ ở Okinawa, gặp vấn đề với rượu và từ chối thừa nhận vấn đề của mình, coi đó chỉ là cách giải trí vào buổi tối.
'Anh có thích đọc sách không?', tôi hỏi.
'Ừ, thích lắm, tôi thích đọc sách đấy'.
'Vậy tại sao anh không đọc sách vào buổi chiều mà lại đi uống rượu?'
'Ồ, do quá ồn ào ở doanh trại, không thể đọc sách được.'
'Vậy anh sao không đến thư viện?'
'Thư viện quá xa.'
'So với quán bar, từ doanh trại đến thư viện có xa không?'
'Thực ra, tôi không thích đọc nhiều, không hứng thú với việc đọc sách.'
'Anh thích đi câu cá không?', tôi tiếp tục hỏi.
'Có, tôi rất thích câu cá.'
'Tại sao anh không đi câu cá thay vì đi uống?'
'Vì tôi phải làm việc suốt ngày.'
'Anh không thích đi câu ban đêm sao?'
'Không, không có nhóm nào đi câu ban đêm ở Okinawa cả.'
'Ồ, nhưng thực ra, có rất nhiều nhóm câu cá ban đêm ở đây. Anh muốn tôi đưa số điện thoại của anh cho họ không?'
'Ừ, thực ra tôi cũng không thích câu cá.'
'Tôi hiểu ý anh, ở Okinawa có nhiều hoạt động khác ngoài việc uống nhưng anh thích nhất vẫn là đi uống.'
'Đúng vậy.'
'Nhưng việc uống rượu đang gây rắc rối cho anh, phải không?'
'Ờ, hòn đảo này, không có gì làm ngoài việc uống thôi.'
Tôi cố gắng thuyết phục anh ta một lúc nhưng trung sĩ này không coi việc uống rượu là vấn đề cần giải quyết, và tôi phải báo cáo với chỉ huy rằng anh ta từ chối điều trị. Anh ta tiếp tục uống và bị đưa ra khỏi quân đội.
Tại Okinawa, một phụ nữ tự tử bằng cách tự cắt cổ tay. Tôi hỏi cô ấy tại sao.
'Tôi muốn tự tử.'
'Tại sao cô muốn tự tử?'
'Vì không thể sống trên hòn đảo này nữa. Hãy gửi tôi về Mỹ. Nếu ở lại đây, tôi sẽ tự tử.'
'Tại sao cuộc sống của cô ở Okinawa lại đau đớn như vậy?'
Cô ấy khóc và than phiền về mọi thứ. 'Tôi không có bạn ở đây, tôi cảm thấy cô đơn.'
'Đúng là tồi tệ. Nhưng tại sao cô không có bạn?'
'Vì tôi sống trong khu vực ít người nói tiếng Anh ở Okinawa.'
'Vậy cô tại sao không lái xe đến khu người Mỹ hoặc tham gia câu lạc bộ vào ban ngày để kiếm bạn?'
'Chồng tôi đã đi làm mất xe.'
'Nhưng cô có thể lái xe đưa chồng đi làm rồi đi chơi, không thể cứ ở nhà một mình và cảm thấy cô đơn được.'
'Không, vì xe của tôi là côn, còn tôi chỉ biết lái xe tự động.'
'Tại sao cô không học lái xe côn?'
Cô nhìn thẳng vào tôi.
'Tập ở những con đường này à? Anh quá điên rồi.'
