
Nếu bạn muốn hiểu rõ về hậu quả của tự động hóa đối với con người, hãy tham khảo từ nguồn của Nicholas Carr. Trong lĩnh vực hàng không, công nghệ đang thay đổi từ việc quyết định của phi công sang việc sử dụng thuật toán trên máy tính.
Máy tính không chỉ điều khiển máy bay mà còn thực hiện nhiều nhiệm vụ khác như phân tích văn bản pháp lý, thiết kế công trình, thực hiện giao dịch buôn bán và chẩn đoán bệnh tật. Các ngành nghề truyền thống có thể bị thay thế bởi công nghệ, dẫn đến sự thay đổi trong cách làm việc và việc làm của con người.
Sách 'Trí tuệ giả tạo' của Carr đề cập đến tác động của Internet lên tư duy con người. Ông cũng nhấn mạnh về tác động của tự động hóa lên công việc và tâm trạng của nhân viên, đặc biệt là trong ngành hàng không khi máy tính tiếp quản vai trò của phi công.
Nicholas Carr trích dẫn vụ tai nạn máy bay Airbus A330 năm 2009, khi máy bay Air France từ Rio đi Paris gặp nạn, khiến 228 người thiệt mạng. Việc tự động hóa thất bại, đòi hỏi phi công phải chịu trách nhiệm những gì các nhà nghiên cứu gọi là 'mất kiểm soát hoàn toàn về tình huống'.
Phi công có thể 'thả tay lái' suốt chuyến bay.
Hiện tượng 'phá hủy kĩ năng' xảy ra khi người phi công không còn điều khiển máy bay nữa, đang diễn ra rộng rãi. Nicholas Carr nhắc đến việc này trong cuốn sách 'Lồng Kính', thảo luận về tác động của tự động hóa lên cuộc sống và công việc.
Carr cảnh báo về nguy cơ trở thành 'một phần của máy móc': sống qua màn hình và giao diện, mất kết nối với thế giới thực. Ông nhấn mạnh về việc máy tính kiểm soát quan hệ người - người, dẫn đến một thế giới mà cảm xúc và tình bạn trở nên hóa thạch.
Carr không phản đối công nghệ, nhưng cảnh báo về một tương lai mà máy móc chiếm ưu thế. Ông nói về một thế giới mà công nghệ đang làm mất đi sự nhân từ, tự chữa trị và tự động, đồng thời giảm bớt trách nhiệm của con người.
Carr chỉ ra rằng: 'Tự động hóa thúc đẩy sự nhẹ dạ cả tin, khiến chúng ta tưởng tượng ra thế giới của những ông trùm công nghệ, cùng với sự mất kiên nhẫn với chính phủ và hỗ trợ cho mô hình phân phối của cải trên diện rộng - điều cần thiết để hỗ trợ mục tiêu giải trí của những người thất nghiệp'.
Máy tính luôn được lập trình bởi con người và các tập đoàn. Tự động hóa đồng nghĩa với việc đặt ra những câu hỏi về mặt đạo đức và triết học, đặc biệt khi nó liên quan đến việc kiểm soát các thuật toán lái xe tự động hoặc xử lý các tình huống nguy hiểm.
Có nghĩa lý gì khi chiến tranh, có vẻ có khả năng, được tự động hóa? Khi thương vong không còn là một lý do để không gây chiến? Carr không nhắc tới điều này, nhưng sẽ khó để hiểu được chương về những robot tự động có khả năng giết người - những công nghệ đã sẵn có - nếu không nghĩ về viễn cảnh trong '1984' của Orwell.
Carr đặt ra câu hỏi: 'Công nghệ mới này sẽ phục vụ ai?'. Chúng ta ư? Hay các tập đoàn đang kiếm tiền tỉ từ nó? Hàng tỉ đôla mà không có dấu hiệu của việc giảm xuống. Câu hỏi không nên là' 'Ai quan tâm?' mà nên là: 'Chúng ta muốn rút lui bao xa khỏi thế giới đằng sau lằn ranh của tự động hóa?'.
Tự động hóa không chỉ đơn thuần là tiện ích, mà còn mang theo những thách thức đạo đức và triết học. Chúng ta cần suy ngẫm về hậu quả của việc ủng hộ và phát triển công nghệ tự động hóa.
