
' Cơ duyên “chạm vào Ấn Độ” '
Vào đầu những năm 1990, nhà văn Hồ Anh Thái đã bắt đầu hành trình đến Ấn Độ để học tập. New Delhi chào đón tác giả bằng sự đông đúc và náo nhiệt của thủ đô đất nước hơn một tỷ dân. Giống như nhiều du học sinh khác, anh sống trong ký túc xá của trường, được đồng môn đến từ khắp năm châu chia sẻ bạn bè.
Ngay khi mới đặt chân đến, tác giả đã nhận được lời nhắc nhở từ một người bạn Hàn Quốc tên Lim: Đừng bao giờ cho anh bạn cùng phòng vay tiền. Anh chàng này vay mượn từ nhiều người, nhưng chưa bao giờ trả lại. Để thể hiện sự tốt bụng và niềm vui của người mới đến, tác giả đã cho “chúa chổm” vay một ít tiền mặt. Hai người bạn kia vẫn chậm trễ hơn một bước.
' “Sức hút” của văn hóa Ấn Độ '
Rõ ràng từ mỗi dòng viết, tác giả không chỉ đề cập đến văn hóa Ấn Độ thông qua nghiên cứu, mà còn thể hiện nó qua từng câu chuyện, từng kỷ niệm với bạn bè du học ở đây, cùng những chuyến công tác và gặp lại bạn bè cũ khi ông đã làm ngoại giao hoặc giảng dạy trong các trường đại học.
“Sức hút” đó có thể là niềm tin và tự hào về sông Hằng thiêng liêng, là thói quen ăn chay, là tôn trọng trong học tập, hoặc là sự phân biệt về giai cấp, giàu nghèo, nam nữ…
Bởi văn hóa đặc trưng ấy, du học sinh ở Ấn Độ thường gặp phải những tình huống hài hước. Ví dụ, khi hỏi đường người Ấn Độ, chúng ta nên mang theo một tấm bản đồ vì dù không biết đường nhưng họ vẫn sẵn lòng chỉ dẫn một cách nhiệt tình. Hoặc khi một người Ấn Độ bảo đợi một chút, bạn cũng nên chuẩn bị sẵn tinh thần cho việc phải chờ đợi một khoảng thời gian khá lâu.
Tuy nét văn hóa đó có sức hút mạnh mẽ, khiến chúng ta không thể dứt ra được.
Trong cuốn sách, tác giả miêu tả về một gia đình người Ấn giúp đỡ một cô gái Việt Nam trong truyện “Không ra nước mắt”, và về một người con trai trong gia đình đó ở truyện “Đàn chó hoang ăn chay”. Hai câu chuyện tuyệt vời này được Hồ Anh Thái kể một cách rất đỗi đặc biệt. Đó là sự đẹp đẽ của người Ấn. Tác giả cũng biểu hiện một số nét tính cách của người Ấn, trong đó có việc chỉ đường sai và hứa hẹn sẽ gặp lại vào ngày mai trong truyện “Shame”.
Sau khi đọc xong cuốn sách, có lẽ nhiều người sẽ muốn trở lại Ấn Độ, để khám phá lại những ký ức đã phai nhạt, hoặc để trải nghiệm những cảm xúc đong đầy, những nỗi nhớ không nguôi, những ám ảnh khiến lòng không thể yên ổn khi rời xa.
