
Sợ là một phản ứng tự nhiên giúp chúng ta tránh xa những điều chúng ta sợ. Nếu luôn tránh sợ, bạn sẽ không bao giờ phải đối mặt với nó. Nếu luôn tránh gặp gỡ người ấy, nỗi sợ sẽ không bao giờ buộc bạn phải nói chuyện với họ. Dưới sâu của nỗi sợ, thường tồn tại một nỗi sợ khác: sâu hơn, bí ẩn hơn và đáng sợ hơn.
Nỗi sợ đóng vai trò như một cơ chế phòng thủ cảm xúc, bảo vệ chúng ta khỏi nguy hiểm, đồng thời cũng là một cách để tránh xa thực tế.
Chúng ta thường mơ thấy những điều chúng ta sợ trong đời thực, vì mơ thường là một cách an toàn để đối mặt với nỗi sợ. Nếu bạn sợ gặp một người, nhưng lại mơ thấy họ: ít nhất bạn đã được huấn luyện một lần.
Giấc mơ là biểu hiện của tâm trí tự do phát triển: chỉ là trạng thái tưởng tượng, không gì đáng lo, tỉnh giấc sẽ hết. Ác mộng xảy ra khi nỗi sợ trở nên vượt ra khỏi khả năng kiểm soát của giấc mơ.
2. Một cô gái lo sợ việc đi xe máy, sau vài buổi học và đậu bằng lái, bỗng nhận ra: 'Nếu mình biết đi, thì từ bây giờ ai sẽ chở mình?'. Một cậu bé phải tự tập luyện xa lánh vòng tay của người mẹ, bỗng nghĩ: 'Nếu mình tự lập, ai sẽ chăm sóc mình?'.
Nỗi sợ giúp ta cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Trước một nỗi sợ lớn, bạn cần tạo ra một nỗi sợ nhỏ hơn để giảm bớt sự kinh hoàng. Không ai sợ sếp, chúng ta chỉ sợ mất tiền từ sếp: vì vậy những người giàu có không sợ bất cứ điều gì (mặc dù họ có thể sợ những điều khác, như mất hết tiền).
Tất cả các ham muốn của chúng ta thường xuất phát từ nỗi sợ. Ví dụ, đằng sau nỗi sợ phổ biến 'gây phiền toái cho người khác' (Triệu chứng: tự làm mọi thứ, không muốn nhờ ai) là ham muốn 'mình sẽ không làm ai khó chịu'. Bên dưới có thể là nỗi sợ sâu xa hơn: 'mình sẽ phải làm hài lòng mọi người; mình không muốn ai trên thế giới này ghét mình; mình muốn mọi người yêu mình vô điều kiện như một người mẹ yêu con mình'.
Ở đâu có nỗi sợ, ở đó có ham muốn (và tổn thương).
3. Con người thường kiểm soát nỗi sợ của mình theo ba cách: trang bị kiến thức cho bản thân (nếu bạn biết đủ về luật thì sẽ tự tin khi gặp cảnh sát giao thông; học bài cẩn thận để không sợ gặp cô giáo); tiếp xúc dần dần với nỗi sợ để làm quen (mỗi ngày tiếp xúc gần hơn với nỗi sợ một chút); đối mặt trực tiếp với nỗi sợ (nếu bạn sợ sếp, hãy gặp sếp và trò chuyện với ông ta).
Trong trường hợp của nỗi sợ chia tay, mọi người thường áp dụng: cách 1, tìm niềm vui từ những điều khác như sách, dự án...; cách 2, nghiên cứu nhiều về chủ đề này/kinh nghiệm chia tay trước đây...; cách 3, tìm hiểu xem ham muốn/hy vọng bị che giấu trong nỗi sợ mất người yêu là gì.
Trong ba cách này, cách dễ nhất để ngừng sợ (không phải vượt qua nỗi sợ) là từ bỏ ham muốn: nếu bạn không còn mong muốn gì, bạn sẽ không còn sợ. Không muốn sợ người ấy, thì đừng mong ước gì từ người ấy. Những người không sợ ai cũng là những người không còn mong muốn gì từ cuộc sống - không màng đến cuộc sống.
Theo The Man From Nowhere: 'Những người chỉ sống cho ngày mai không bao giờ có cơ hội so với những người chỉ sống cho hôm nay như tôi. Tôi chỉ sống một ngày một lần và tôi sẽ cho bạn thấy điều này đến đâu'.
Khám phá nỗi sợ là cách khám phá những ham muốn của chúng ta.
Minh Đào – Mytour
