
- Chân thành chúc mừng và vui với thành công của người khác, suy nghĩ và học hỏi từ câu chuyện đó.
- Không phản ứng gì. Chuyện đó không liên quan đến tôi và tôi không quan tâm.
- Cảm thấy tức giận vô cớ. “Ôi dào, toàn lý thuyết suông, nghe cho vui thôi. Nhân viên của họ khác nhân viên của tôi, con họ khác con tôi. Họ làm được vì họ có điều kiện thuận lợi, tôi không có những thứ đó. Đừng nói với tôi những điều hay ho của họ, nó sẽ không xảy ra đâu.”
Những người thuộc nhóm (2) thể hiện thái độ thờ ơ, trong khi những người chọn nhóm (1) lại vui với thành công của người khác, đánh giá cao nỗ lực của họ, có suy nghĩ tích cực và cố gắng học hỏi để bản thân tiến bộ hơn mỗi ngày.
Cả hai trường hợp này đều dễ hiểu, nhưng trường hợp (3) thì phức tạp hơn. Những người phản ứng như vậy có thể vì họ cảm thấy: Thành công của người khác nhắc nhở tôi về sự kém cỏi của bản thân. Chúng tôi có nguồn lực và phương tiện gần như giống nhau, xuất phát điểm tương đương, nhưng họ đang dẫn trước tôi trong “cuộc đua”. Họ nhắc tôi nhớ tới sự lãng phí đáng xấu hổ về cơ hội, tài năng và nguồn lực của mình; đó là sự tức giận dành cho chính tôi. Tôi cảm thấy kém cỏi; tôi không vui khi người khác thành công còn tôi thì không, tôi phải tìm lời tiêu cực để hạ thấp họ, làm cho họ tổn thương giúp tôi cân bằng tâm lý.
Trong quá trình làm việc với nhiều người, tôi nhận thấy rằng hầu hết mọi người đều có chung một mục tiêu. Cha mẹ nào cũng muốn con cái trở thành người tử tế, hiểu biết, hiếu nghĩa, tự tin, tự chủ, độc lập, muốn gia đình vui vẻ, hạnh phúc. Nhà quản lý nào cũng mong nhân viên làm việc tốt, hiệu quả, tự giác, có ý thức trong công việc... Dù mong muốn như vậy nhưng không phải ai cũng muốn thay đổi bản thân, thay đổi cách sống, cách quản lý, hay cách làm cha mẹ. Họ muốn kết quả tốt hơn nhưng lại không muốn làm những việc khó để đạt được kết quả đó.
Vì thế nhiều người chọn con đường tắt: quản lý vi mô, cấm đoán, nếu không đạt kết quả mong muốn thì trừng phạt, mắng nhiếc và quản lý chặt chẽ hơn. Những việc này có thể cho kết quả nhanh chóng như con cái hoặc nhân viên “ngoan” hơn, “nghe lời” hơn, “chăm chỉ” hơn... Nhưng cái giá phải trả không hề nhỏ. Họ phải dùng bạo lực, uy quyền, khiến họ không bao giờ cảm thấy hạnh phúc, trong khi con cái hoặc nhân viên sẽ chống đối ngầm, phá phách, nói dối, giả vờ và “diễn” giỏi hơn để che giấu những điều không muốn thấy.
Nếu bạn thấy mình thuộc xu hướng thứ ba và thực sự muốn hành động để có kết quả tốt hơn, đây là một số lời khuyên dành cho bạn:
- Người duy nhất bạn nên cạnh tranh là chính bạn. Không có con sư tử nào đang đuổi theo bạn cả.
- Bạn có toàn quyền kiểm soát hành động, suy nghĩ, niềm tin, giá trị và cảm xúc của mình. Khi thấy ai đó thành công hơn mình, hãy nghĩ, “Thật mừng vì cuối cùng cũng có ai đó đạt được điều họ mong muốn” hoặc “Họ đã đóng góp được điều gì đó có giá trị”.
- Bạn có thể sử dụng thành công của người khác làm lợi thế cho mình. Hãy tìm hiểu xem yếu tố nào đã góp phần vào thành công đó: họ đã làm gì để con cái/nhân viên tốt hơn. Và thử làm theo cách đó, điều này sẽ giúp bạn tiết kiệm được nhiều thời gian.
Cuối cùng, chúng ta nên hiểu rằng thành công không phải là những giá trị giả tạo từ sự giàu có, quyền lực hay danh vọng. Thành công thực sự là khi bạn được mọi người tôn trọng và ngưỡng mộ vì chính con người bạn. Đối với tôi, đó là loại thành công duy nhất đáng có và cũng là loại duy nhất khiến bạn hạnh phúc trong cuộc sống.
Và chúng ta cũng cần thấu hiểu rằng sau mỗi thành công đều ẩn chứa những nỗ lực không biết mệt mỏi từ bản thân. Vậy nên, hãy trao đi những lời chúc mừng chân thành.
- Trích dẫn từ tác phẩm 'Thế này thì mẹ cần gì nữa?' -
