
Ai cũng ước mơ một ngày nào đó sẽ trở nên xinh đẹp, nổi tiếng, giàu có. Ai cũng mơ mình sẽ là siêu nhân cứu thế giới. Phim anh hùng kiểu Hollywood dù có bị chê bai thì vẫn thu hút khán giả, ai có thể bỏ qua cơ hội được sống một cuộc đời siêu phàm đầy ý nghĩa trong hai tiếng đồng hồ trên màn hình, không cần phải lo lắng về thực tế hàng ngày? Nhưng cuộc đời mỗi người là một câu chuyện riêng, không cần phải rực rỡ hay siêu phàm, nhưng vẫn đầy ý nghĩa và cảm xúc, chính là những gì cuốn tiểu thuyết đồ sộ gần 600 trang của Jess Walter muốn truyền tải, câu chuyện về những 'Phế tích tráng lệ'.'
'Nhưng cuộc đời mỗi người đều là một câu chuyện, dù có nhàm chán và mệt mỏi đến đâu. Và những câu chuyện như thế, không cần phải rực rỡ, không cần phải siêu phàm, mới chính là những gì cuốn tiểu thuyết đồ sộ gần 600 trang của Jess Walter muốn kể, chuyện của những 'Phế tích tráng lệ'.'
Ai cũng có ước mơ, rõ ràng rồi, và ở Hollywood điều này càng đúng hơn nữa. Ở nơi này ai cũng là một diễn viên hay biên kịch hay nhạc công, ai cũng muốn làm trong ngành điện ảnh và truyền hình. Nhưng phải trải qua bao nhiêu thất vọng để có được một Mia như trong La La Land? Phải chịu đựng bao nhiêu đau khổ để có được một Elizabeth Taylor? Đó là câu chuyện của nhiều người, trong đó có Dee Moray, một nữ diễn viên từng bỏ lỡ cơ hội sáng giá bên cạnh Liz Taylor. Dee Moray, từng bỏ vai phụ trong phim Cleopatra, rời xa Hollywood để tìm kiếm một cuộc sống mới ở một làng ven biển tĩnh lặng tại Ý, một câu chuyện về những giấc mơ tan vỡ và sự đối đầu với thực tại.
Hollywood không phải là nơi của những giấc mơ, dĩ nhiên không như mọi người vẫn nghĩ. Hãy thử tưởng tượng một ngày làm việc của Claire Silver, trợ lý phát triển cho nhà sản xuất Michael Deane. Claire gọi đó là Ngày Thứ Sáu Mơ Hồ, vì từ sáng đến tối cô chỉ nghe những ý tưởng kỳ quặc cho các chương trình truyền hình thực tế, phim dài trên TV, và hiếm khi là phim điện ảnh - những ý tưởng kỳ quặc ấy bao gồm chương trình truyền hình thực tế về những người tâm thần sống trong căn nhà đầy thiết bị đe dọa, phim dài về cảnh sát săn ma cà rồng, hoặc chương trình thực tế về cuộc sống của con cháu của những nhà sáng tạo. Ý tưởng thì dồi dào, nhưng tiếc rằng, giấc mơ của bạn, những ý tưởng tuyệt vời đã được thực hiện từ lâu rồi.

Không có gì lạ khi Claire muốn bỏ công việc trong giấc mơ của mình. Đặc biệt khi hầu hết công việc của cô là tìm cách không làm gì cả. Ở Hollywood, những nghịch lý như vậy là thường tình. Nhìn vào Michael Deane, biểu tượng thành công của Hollywood, bạn sẽ hiểu: “một gương mặt trái ngược hoàn toàn, như là một khuôn mặt được phần mềm làm già đi, nhưng lại theo hướng ngược lại, một khuôn mặt trẻ trung trên cơ thể già nua.” Nhìn vào gương mặt đó, bạn có thể tự nhủ, à, thành công cũng không có gì quá tuyệt vời.
Một khi bạn mơ ước thành công, giấc mơ của bạn không còn là sự lung linh mơ mộng mà chỉ là sự thực trần trụi. Claire mơ ước một công việc trong ngành công nghiệp điện ảnh, và cuối cùng cô cũng có được, nhưng không giống như cô tưởng. Mọi thứ đều lộn xộn, bất ổn, thiếu sự sáng tạo. Alvis Bender mơ ước viết một cuốn sách, nhưng việc viết sách lại khó khăn hơn nhiều so với việc nói. Ông lênh đênh khắp nước Ý, uống rượu nhưng không viết được một chữ. Bảy năm viết mỗi chương của cuốn sách rồi lại bỏ dở mãi mãi, có ai mơ thành nhà văn như vậy không? Nhưng sự thật thì thường không đẹp đẽ như giấc mơ lấy cảm hứng từ Hollywood của chúng ta. Mọi người thích phim Hollywood và giấc mơ, nhưng lại không muốn nhìn vào sự thực.
' “Cuối cùng, sự thực nào có thể kiếm được 40 triệu đô trong tuần đầu công chiếu? Sự thực nào bán được cho 40 quốc gia chỉ trong sáu tiếng đồng hồ? Ai sẽ đứng xếp hàng để xem phần hai của sự thật?” '
Nhưng mọi người phải đối mặt với sự thật, không thể sống trong ảo tưởng hay những cốt truyện. Cuộc sống thực tế luôn có vẻ đẹp độc đáo của riêng nó. Giống như một bức tranh của Dee Moray và Pasquale trong một ngôi nhà hoang tàn sau chiến tranh, không ai để ý đến, nhưng lại đẹp hơn nếu so với việc treo nó trong một bảo tàng, mãi mãi mất đi sắc màu vì không có một tia nắng chiếu vào. Một cuộc sống đủ đẹp để treo trong bảo tàng không còn là cuộc sống, với cảm giác hạnh phúc của việc thở đầy phổi ngay cả sau một ngày dài làm việc mệt mỏi.
Một cuốn Phế tích tráng lệ không thể được tóm tắt chỉ trong vài từ. Đơn giản thì đây là một câu chuyện về tình yêu, vì mọi câu chuyện đáng chú ý đều bắt đầu từ tình yêu. Nhưng nó cũng là câu chuyện về yêu thương cuộc sống, với tất cả những phần bị vỡ vụn của nó.
Thanh Huệ - Mytour
