Trong thời phong kiến, hôn nhân thường bị cưỡng ép, cha mẹ thường là người quyết định, con cái chỉ là vật cưỡng ép. Trong nhiều gia đình, cha mẹ đều quyết định mọi việc. Do đó, đã có nhiều trường hợp buồn cười: Ngày cưới, một ngày vui trong đời con gái, nhưng lại có người phải khóc vì bị ép buộc, lo sợ về cuộc sống mới. Có người từ nhỏ đã dựa dẫm vào mẹ, giờ lại phải xa nhau. Mẹ vẫn nhớ con còn bé, lòng đau xé khi thấy con khóc. Do đó, trong khi hai gia đình đang ăn mừng tại nhà trai, hai mẹ con lại phải về cô đơn. Khi tiệc tan, nhà trai không thấy cô dâu đâu. Sau những trường hợp như vậy, mọi người đã học được bài học không nên để mẹ cô dâu đi đưa dâu, và điều đó dần trở thành quy ước.
Ở một số địa phương, cả bố mẹ của cô dâu cũng không tham gia vào việc đưa dâu với lý do con đã được gả bán. Mặc dù trong sách vở có ghi 'Giá thú bất luận tài', tức là việc cưới hỏi không phụ thuộc vào tài sản, nhưng không hiểu tại sao trong ngôn ngữ Việt Nam lại kết hợp cụm từ 'Gả bán' liền nhau.
Ngày nay, với hôn nhân tự do, nam nữ có thể tìm hiểu và yêu nhau, kết hôn dựa trên tình yêu đôi lứa. Cha mẹ chỉ có vai trò gợi ý, hướng dẫn. Vậy, liệu cha mẹ có nên tham dự vào lễ vui của hai con không? Có nhiều đám cưới ngày nay đã bỏ qua truyền thống này.
