
Một quốc vương ngồi trên một chiếc kiệu bọc vàng, dẫn đầu đoàn kỵ binh. Một phú ông nhìn thấy điều đó, cảm thấy buồn bã vì không có một chiếc kiệu vàng bọc đầu. Ông ta rên rỉ: 'Ước gì mình là một vị vua'. Tiên bỗng xuất hiện và nói: 'Ông đã có những gì ông ước muốn'
Vẫn là vị quốc vương ngồi trên kiệu và lọng vàng che đầu, nhưng lúc ấy, ánh nắng mặt trời chói chang và nóng bức. Quốc vương than phiền rằng ánh nắng mặt trời làm bỏng da mình, và mong rằng mình có quyền lực như mặt trời: 'Ước gì tôi là mặt trời'. Tiên bỗng xuất hiện. Và như một mặt trời, ngài chiếu sáng mọi nơi, thiêu đốt cỏ và gương mặt của mọi vị vua trên thế giới.
Một đám mây bất ngờ xuất hiện, chắn trời và trái đất, làm mất ánh sáng mặt trời. Người nhà vua tức giận và ước mình trở thành đám mây mạnh mẽ. Liền ngay, ông biến thành mây, luôn chắn trời và trái đất, không cho ánh sáng mặt trời chiếu xuống để cỏ có thể mọc. Mây biến thành mưa lớn, làm tràn các con sông, gây lũ lụt và tàn phá. Người nhà vua thử thách tảng đá, nhưng đá không chịu khuất phục. Ông tức giận và ước mình thành tảng đá, nhưng kết quả không như ý muốn.
Nhà vua biến thành tảng đá, bất lực trước nắng mưa. Một người đàn ông xuất hiện, đục, búa tảng đá thành những hòn đá nhỏ. Tảng đá tức giận, không hiểu sao người đàn ông lại mạnh mẽ hơn mình. Tiên ông giải thích, và tảng đá trở thành thợ xẻ đá. Dù công việc khó khăn, tiền công ít ỏi, nhưng thợ xẻ đá cảm thấy hạnh phúc.
Tôi không đồng ý với phần kết thúc của câu chuyện. Con người không dễ dàng hài lòng. Cuộc đời không kết thúc tự nhiên như vậy, mà lại là một chu trình không ngừng lặp lại.
Người Ấn Độ coi cuộc đời như một 'vòng tròn không tận'. Nó lặp đi lặp lại. Thợ xẻ đá vẫn không hài lòng. Nếu anh ta hài lòng, chắc chắn đã thoát khỏi vòng luân hồi sống chết và trở thành Phật.
