Vật bảo táng trong mộ cổ khiến các chuyên gia khảo cổ tuyệt đối không muốn chạm vào vì rủi ro tổn thất lớn.
Để mang lại cuộc sống đầy đủ ở 'thế giới bên kia', nhiều vàng bạc, đồ trang sức, bảo vật trở thành vật bồi táng trong các ngôi mộ cổ. Nhưng trong quá trình khai quật, vấn đề bảo vệ di vật văn hóa khiến các chuyên gia khảo cổ đau đầu.
Cổ vật như bình gốm sứ, bình vàng và bạc thường không bị oxy hóa và vẫn giữ nguyên vẹn qua hàng nghìn năm. Nhưng những cổ vật khác có thể bị hư hỏng do oxy hóa hoặc yếu tố khác nếu không được bảo quản đúng cách.

Đồ vật bồi táng là biểu hiện của tín ngưỡng hoặc thói quen sinh hoạt của người xưa. Ví dụ, nếu trong mộ cổ có quả trứng gà, đó là dấu hiệu chủ nhân mộ thích ăn trứng và duy trì thói quen này sau khi qua đời, là biểu hiện của sự giàu có và địa vị đặc biệt.

Khi phát hiện trứng gà trong mộ cổ nghìn năm, các nhà khảo cổ sẽ tuyệt đối không chạm vào để tránh hư tổn. Thậm chí bàn chải mềm nhất cũng có thể làm vỡ vụn vỏ trứng chôn sâu trong đất hàng trăm năm. Thay vào đó, chuyên gia sẽ sử dụng chụp X quang và kiểm tra ADN để xác định số lượng trứng và xem đã ngâm muối hay chưa.
Ngoài trứng gà, có hai vật phẩm đầy màu sắc mà các nhà nghiên cứu khảo cổ sẽ tuyệt đối không chạm vào ngay sau khi phát hiện trong mộ cổ.

Đầu tiên là bích họa. Đây là những tác phẩm nghệ thuật lớn được vẽ trên bức tường, vách hoặc trần nhà. Trong quá trình khai quật các ngôi mộ cổ, các nhà nghiên cứu thường xuyên phát hiện những bức bích họa. Những tác phẩm này được chạm khắc hoặc vẽ trên bức tường của ngôi mộ cổ.
Nhiều bích họa vẫn giữ được trạng thái ban đầu với màu sắc tươi sáng, hình vẽ sống động nhờ môi trường ổn định trong những ngôi mộ cổ. Tuy nhiên, khi mở mộ cổ, dưới tác động của quá trình oxy hóa, những tác phẩm nghệ thuật quý giá này có thể bị hư hại hoặc biến đen chỉ trong vài giây.

Thứ hai là vải lụa. Thực tế, tơ lụa từ lâu đã được coi là một loại hàng hóa sang trọng và độc đáo trong thời cổ đại. Sản phẩm này thậm chí còn được sử dụng để đặt tên cho 'Con đường tơ lụa', con đường thương mại nổi tiếng kết nối phương Đông với phương Tây. Do độ quý hiếm, vải lụa cũng hiếm khi xuất hiện trong những ngôi mộ cổ, bởi nó rất dễ bị hủy hoại.
Theo các nhà khảo cổ, nguyên nhân khiến vải lụa trong mộ cổ dễ bị hư hại tương tự như bích họa. Cụ thể, dưới tác động của quá trình oxy hóa, chỉ cần chạm vào cũng có thể khiến những tấm vải quý này bị hư hại.
Vì sao các nhà nghiên cứu khảo cổ ở Trung Quốc quyết không chạm vào tơ lụa? Một phần bắt nguồn từ kinh nghiệm đắt giá trong quá khứ. Năm 1956 - 1958, khi đào Định lăng, nghĩa là lăng mộ của Vạn Lịch Đế thuộc triều đại Minh, nhiều cổ vật quý giá được khám phá, trong đó có tơ lụa. Tuy nhiên, vì ngành khảo cổ lúc đó vẫn chưa phát triển và điều kiện vật chất thiếu thốn, một số hiện vật trong lăng mộ này đã bị tổn thất nặng nề.
Ban đầu, những chiếc vải lụa trong lăng mộ rất tinh tế và lộng lẫy. Nhưng với sự thay đổi môi trường đột ngột, những bảo vật này bắt đầu xuất hiện mốc và chỉ cần chạm nhẹ là đã hư hại ngay. Điều này thực sự là một mất mát đáng kể đối với cộng đồng khảo cổ.
Tham khảo nguồn tin: Sohu, Sina
