
Năm 2015, Mark Zuckerberg, ông chủ của Facebook kêu gọi gần 90 triệu Fan của mình cùng đọc với anh cuốn Trật tự thế giới của cựu ngoại trưởng Mỹ Henry Kissinger. Với gần 700K 'Like' và 25K 'Share', tỷ phú mọt sách này đã góp công truyền thông không hề nhỏ cho cuốn sách đồ sộ này. Tuy nhiên, buồn thay cho Mark, cái tên Facebook không được nhắc đến dù chỉ một lần trong gần 600 trang sách bàn về quá khứ và tương lai của thế giới, bất kể những tác động khổng lồ của nó lên bối cảnh địa chính trị toàn cầu. Dù coi nhẹ sức mạnh của công nghệ là một điểm trừ của tuyệt phẩm này, nhưng bù lại độc giả sẽ có được một khối lượng kiến thức lịch sử, chính trị, quan hệ quốc tế về châu Âu, Nga, Mỹ, Trung Quốc...khổng lồ với góc nhìn đầy sắc sảo từ một học giả, một chính khách lão luyện như Kissinger
'Không một “trật tự thế giới” nào mang tính toàn cầu đích thực đã từng tồn tại', Kissinger khẳng định nhưng ông cho rằng có 4 quan điểm chính về cách thế giới này nên vận hành như thế nào. Thứ nhất là hệ thống Westphalia bắt nguồn từ châu Âu cách đây 400 năm và có ảnh hưởng lớn nhất cho đến ngày nay. Sau cuộc chiến 30 năm đẫm máu do mẫu thuẫn giữa Đạo Cơ Đốc và Tin Lành, các nước châu Âu đã nhóm họp tại tỉnh Westphalia của Đức, thảo luận các nguyên tắc ứng xử để xây dựng một nền hòa bình chung. Họ thống nhất rằng, bất kể quốc gia, dù lớn hay nhỏ, một khi đã tham gia hòa ước, đều có quyền chủ quyền, quyền tự quyết, quyền tự do tôn giáo mà không bị nước ngoài can thiệp. Họ cũng đồng ý rằng cần phải duy trì sự cân bằng quyền lực, không để bất cứ một quốc gia nào phát triển quá mạnh, thâu tóm tất cả các nước còn lại. Tuy vẫn có những cuộc chiến nhỏ lẻ xảy ra, nhưng nhờ hệ thống Westphalia mà châu Âu đã có thể giữa hòa bình được vài trăm năm cho đến khi thế chiến thứ nhất nổ ra.
Quan điểm thứ 2 về cách thế giới này nên vận hình đến từ các nước Hồi giáo. Theo kinh Qur’an, thì thế giới được chia thành hai phần. 'Các khu vực mà Hồi giáo đã chinh phục hoặc nơi có những người không theo Hồi giáo nhưng vẫn triều cống mà nó thống trị, được hiểu như là một đơn vị chính trị duy nhất: dar al-Islam, “Nhà của Hồi giáo” hay địa hạt hòa bình. Nó sẽ được cai trị bởi vương triều Hồi giáo, một thể chế được xác định bởi sự kế thừa hợp pháp của quyền lực chính trị trần thế mà Đấng Tiên tri đã ban cho. Những vùng đất bên ngoài là dar al-harb, địa hạt chiến tranh; nhiệm vụ của Hồi giáo là hợp nhất các khu vực này vào trật tự thế giới của riêng mình và do đó mang lại hòa bình toàn cầu.' Để thực hiện được dự án đó, các tín đồ phải thực hiện cuộc thập tự chinh của riêng mình, được gọi là jihad (thánh chiến), cải đạo những kẻ không tôn thờ đấng tiên tri Muhammad. Đó cũng chính là một phần sứ mệnh mà những phần tử hồi giáo cực đoan ngày nay đang theo đuổi.
Quan điểm thứ 3 đến từ con lân Trung Quốc, với ước mơ Đại Hán của mình. Kể từ lâu, Trung Quốc luôn coi mình là trung tâm văn minh để truyền cảm hứng và nâng đỡ cho nhân loại. 'Theo quan điểm này, trật tự thế giới phản ánh một tôn ti trật tự toàn cầu, chứ không phải một trạng thái cân bằng của các quốc gia có chủ quyền cạnh tranh lẫn nhau. Mỗi xã hội được coi là một dạng thức nào đó của quan hệ triều cống với Trung Quốc, một phần dựa trên nét tương đồng văn hóa với Trung Quốc; nhưng không xã hội nào có thể bình đẳng với nó. Quốc vương các nước khác không phải là người có quyền lực ngang hàng mà là những môn đệ ngoan ngoãn trong nghệ thuật cai trị, phấn đấu hướng tới nền văn minh. Ngoại giao không phải là một quá trình thương lượng giữa các lợi ích có chủ quyền mà là hàng loạt nghi lễ được sắp đặt cẩn thận, trong đó các xã hội bên ngoài được trao cơ hội nhận lãnh vị trí định sẵn của mình trong hệ thống tôn ti trật tự toàn cầu.' Sau thế kỷ 18,19 bị phương Tây sỉ nhục và những cuộc đại cách mạng của Mao Trạch Đông trong thế kỷ 20, các nhà lãnh đạo của Trung Quốc lại đang mơ ước về thời của các vị vua, thống nhất thế giới dưới một trời.
