
Một nghiên cứu năm 2020 tại Mỹ đã chỉ ra rằng, mỗi 4 người trưởng thành thì có một người có xung đột với cha mẹ, đa số mâu thuẫn bắt nguồn từ con cái.
Tất cả cha mẹ đều có nhiều kỳ vọng về con cái của mình và dành hết tâm sức để nuôi dưỡng. Nhưng khi con trưởng thành không đáp ứng được những kỳ vọng đó, nhiều cha mẹ bắt đầu gặp mâu thuẫn, xung đột, thậm chí mất kết nối với con.
Trong khi đó, con cái ở tuổi trưởng thành mong muốn quyền tự chủ và tìm kiếm hạnh phúc riêng của mình. Sự xung đột liên tục giữa mong muốn của cha mẹ và mong muốn của con cái là nguyên nhân chính dẫn đến sự khó hòa hợp giữa hai thế hệ.
Theo các chuyên gia, có nhiều lý do phổ biến dẫn đến sự thiếu hòa hợp giữa cha mẹ và con cái.

Hình minh họa: Shutterstock
Theo các nhà chuyên môn xã hội học, một trong những lý do chính khiến bố mẹ và con cái gặp khó khăn trong việc duy trì mối quan hệ hòa thuận là khoảng cách thế hệ.
Khoảng cách này phản ánh những trải nghiệm, giá trị và kỳ vọng khác biệt được hình thành từ các thời đại khác nhau. Bố mẹ đã tích luỹ được nhiều kiến thức và trí tuệ qua những trải nghiệm của mình, trong khi con cái trưởng thành mang lại cái nhìn mới, phản ánh nền văn hóa đương đại. Sự không hòa thuận giữa các quan điểm này đôi khi dẫn đến xung đột, hiểu lầm và cảm giác mất kết nối.
Việc xây dựng một mối quan hệ tích cực đòi hỏi sự mở lòng, sẵn lòng lắng nghe và nỗ lực thực sự để thu hẹp khoảng cách thế hệ bằng cách hiểu biết, tôn trọng và đánh giá cao những quan điểm và kinh nghiệm đặc biệt của đối phương. Bằng cách chấp nhận sự đồng cảm và giao tiếp mở cửa, cả hai bên có thể xây dựng một mối quan hệ vững chắc hơn, vượt qua sự khác biệt về thế hệ.
Theo nhà văn Ruth Schimel, một trong những lý do phổ biến khiến con cái trưởng thành và bố mẹ không hòa thuận thường là do những vấn đề chưa được giải quyết trong quá khứ và những kỳ vọng khác nhau. Sự thiếu hiểu biết và sẵn lòng lắng nghe nhau trong suốt quá trình dài cũng đóng góp vào những hiểu lầm và sự oán giận sâu sắc. Điều này có thể dẫn đến việc hai bên không thể hiểu được lẫn nhau.
Theo chuyên gia tâm lý Merle Yost (Mỹ), trách nhiệm của cha mẹ là giúp con phát triển và tự lập trong xã hội. Điều quan trọng là cha mẹ cần để cho con tự quyết định và học từ những sai lầm của mình, đây là một phần quan trọng của quá trình lớn lên.
Mặc dù cha mẹ có thể đưa ra lời khuyên, nhưng can thiệp quá mức vào cuộc sống của con có thể làm cho con cảm thấy xa lạ và gây ra xung đột trong mối quan hệ. Hành động này cũng truyền đi thông điệp rằng cha mẹ không tin tưởng con, không coi con là người trưởng thành.
Các bậc cha mẹ muốn kiểm soát cuộc sống của con khi con còn nhỏ có thể sẽ tiếp tục mong muốn kiểm soát cuộc sống của con khi chúng trưởng thành. Họ không cho phép con học hỏi từ sai lầm, họ coi con trưởng thành của mình như là 'đứa trẻ lớn'. Họ mong đợi con làm theo ý họ hoặc những gì họ khuyên, đặc biệt là về các mối quan hệ và việc nuôi dạy con cái.
Theo huấn luyện viên về các mối quan hệ Kathy Ramsperger, những bậc cha mẹ dành nhiều thời gian cho cuộc sống của bản thân thay vì quan tâm đến cuộc sống của con thì thường có một cuộc sống hạnh phúc hơn, và con cái của họ cũng thường thấy hạnh phúc hơn.
Tuổi trưởng thành thường được coi là khi trẻ em trở nên độc lập. Mặc dù trước đây quá trình này thường xảy ra vào khoảng 18 tuổi, nhưng trong xã hội ngày nay, nhiều người trưởng thành vẫn phụ thuộc vào cha mẹ của họ ngay cả khi đã trưởng thành.
Thực tế cho thấy, nhiều người trẻ trưởng thành phải đối mặt với việc họ không thể độc lập như họ nghĩ. Trong khi đó, các bậc cha mẹ đang phải đối mặt với những nhu cầu của con cái mà họ chưa từng trải qua.
Theo tiến sĩ, nhà tâm lý học và diễn giả Mỹ Patricia O'Gorman, việc vượt qua những thách thức này và thể hiện tình yêu thương là một thử thách đối với cả con cái trưởng thành và cha mẹ.
