Khi nhắc đến các tòa nhà chọc trời, thường nghĩ ngay đến Trung Đông, Bắc Mỹ hoặc châu Á. Vì sao không phải là châu Âu - một lục địa với nhiều quốc gia phát triển hàng đầu thế giới, dân số đông đúc và kinh tế thịnh vượng?Châu Âu hiện có 218 tòa nhà chọc trời, nhưng đa số tập trung ở 5 thành phố lớn như London, Paris, Frankfurt, Moscow và Istanbul. Các thành phố lớn khác ở châu Âu dường như không chào đón sự xuất hiện của các tòa nhà cao tầng mặc dù kiểu kiến trúc này đang ngày càng phổ biến và giúp tối ưu hóa không gian bằng cách tăng diện tích sàn theo chiều dọc.
Khi các tòa nhà cao tầng bắt đầu nổi tiếng vào thế kỷ 18, chúng xuất hiện đầu tiên ở Chicago và sau đó là New York. Tuy nhiên, nhiều thành phố ở châu Âu đã được quy hoạch kỹ lưỡng từ trước với các tòa nhà lịch sử và không gian công cộng rộng lớn, dẫn đến việc ít cơ hội cho việc xây dựng các kiến trúc mới. Ví dụ, Barcelona là một thành phố được quy hoạch đồng đều và các quận trung tâm không gặp vấn đề về diện tích sàn cho cư dân.
Nhìn vào các tòa nhà cao tầng ở New York.
Hình ảnh Cung điện Charlottenburg ở Berlin sau Thế chiến II và hiện tại.Sau Thế chiến thứ hai, nhiều người dự đoán rằng các thành phố châu Âu sẽ tái thiết với diện mạo hiện đại, có nhiều tòa nhà chọc trời giống như ở Bắc Mỹ. Tuy nhiên, điều này không xảy ra. Ở phía Tây Âu, nơi nhiều thành phố bị tàn phá trong chiến tranh, người dân muốn khôi phục lại những gì còn sót lại thay vì xây dựng mới.Ngoài ra, dân số thấp của châu Âu sau thời kỳ hậu chiến tranh làm cho nhu cầu về diện tích sàn - điều thúc đẩy xây dựng các tòa nhà chọc trời - gần như không tồn tại. Do đó, kiến trúc mới thường được xây dựng để thay thế những công trình bị hư hại không thể phục hồi.
Một góc đẹp của thủ đô Warsaw của Ba Lan vào cuối thập niên 60.
Brussel - thủ đô của Vương quốc Bỉ không có nhiều tòa nhà chọc trời nhưng điều này lại là một phần nguyên nhân khiến châu Âu không quan tâm đến kiến trúc này. Vào những năm 1960, do thiếu quy định cụ thể về quy hoạch, Brussel chứng kiến nhiều tòa nhà bị phá bỏ để làm chỗ cho các công trình lớn, hiện đại nhưng không phản ánh nét đẹp văn hóa truyền thống của thành phố (ảnh trên).
Nhận thấy những thiệt hại mà việc tái thiết này gây ra, nhiều nhân vật và kiến trúc sư nổi tiếng đã đặt ra thuật ngữ 'Brusselization' và đẩy mạnh vận động để đưa ra các quy tắc quy hoạch mới. Những quy tắc này hạn chế kích thước của các tòa nhà mới và đòi hỏi sự kết hợp giữa diện mạo lịch sử và kiến trúc hiện đại nhằm bảo tồn được văn hóa của thành phố.
La Défense - một khu thương mại với các tòa nhà cao tầng được tách biệt với thành phố Paris cổ kính.
Tại Moscow, Trung tâm thương mại Lakhta cao 462 m, là toà nhà cao nhất không chỉ tại Nga mà còn ở châu Âu.
Thời đầu thế kỷ 21, châu Âu đã có sự đổi mới đối với những tòa nhà cao tầng, chúng không còn là những hình hộp đơn điệu mà ngày càng trở nên sáng tạo và độc đáo. Quan điểm mở cửa hơn với kiến trúc này cũng phản ánh xu hướng toàn cầu hóa.
Ở Stockholm, Thụy Điển, có một góc đẹp tuyệt vời của thủ đô.
Từ đầu những năm 2000, số lượng tòa nhà cao tầng tại các trung tâm tài chính lớn như London, Paris, Moscow, Istanbul và Frankfurt đã tăng lên để đáp ứng nhu cầu về không gian thương mại. Trong khi đó, các thành phố nhỏ hơn ở châu Âu đã chuyển sự chú ý đến môi trường và cải thiện chất lượng sống cho cư dân. Scandinavia và các thành phố trung Âu thường được đánh giá cao về tính bền vững, hạnh phúc và an sinh trong khi vẫn đóng vai trò quan trọng trong kinh tế quốc gia.
Tuy nhiên, việc xây dựng các tòa nhà chọc trời ở các thành phố châu Âu ngày nay không chỉ phụ thuộc vào tăng trưởng kinh tế hoặc nhu cầu về không gian văn phòng thương mại.
Phần Lan nhìn từ trên cao ở Helsinki.
Dự kiến đến năm 2030, 60% dân số trên thế giới sẽ sinh sống tại các khu đô thị, khiến cho việc xây dựng các tòa nhà cao tầng trở thành điều không thể thiếu, đặc biệt là ở châu Á và Bắc Mỹ. Sự tự động hóa trong nhiều ngành công nghiệp đã đẩy hàng triệu người từ nông thôn di cư vào các thành phố và khu đô thị lớn, tạo ra một nhu cầu đáng kể về không gian sống mà chỉ có kiến trúc cao tầng mới có thể đáp ứng.
Châu Âu cũng không thể tránh khỏi làn sóng này, đặc biệt là trong bối cảnh toàn cầu hóa ngày càng gia tăng. Lục địa già cũng mong muốn theo kịp sự phát triển và tăng trưởng kinh tế của Trung Quốc và Hoa Kỳ. Do đó, sự bùng nổ của các tòa nhà cao tầng có thể sẽ lan rộng tại châu Âu trong những thập kỷ tới. Tuy nhiên, với những trung tâm đô thị mang giá trị lịch sử và nhu cầu bảo tồn văn hóa, kiến trúc truyền thống, việc tích hợp các tòa nhà chọc trời trong tương lai sẽ đối mặt với thách thức làm thế nào để hòa mình với di sản quý báu của quá khứ.