Chết là điều mà ai cũng sợ, vì nó là sự kết thúc, không còn cơ hội gặp gỡ người thân, bạn bè, không còn được trải nghiệm cuộc sống. Nhưng đằng sau lý do con người sợ chết có lẽ là những nguyên nhân tâm lý, hay đơn giản chỉ là nỗi sợ sâu thẳm trong tiềm thức? Cụ thể là gì? Chuyện tâm linh không đùa được đâu.Dưới đây là cuộc khảo sát về 5 lý do người ta sợ cái chết, những người được hỏi là những người ở giai đoạn cuối cuộc đời, đa số chỉ còn sống được khoảng 3 tháng.Câu chuyện kể về trải nghiệm của bà Bronnie Ware (1967) - một nữ nhà văn và nhạc sĩ người Úc trong thời gian bà thăm một trại dưỡng lão khiếm thị và nghèo đói, sau đó được biên soạn thành một cuốn hồi ký mang tựa đề là Những Ước Nguyện Cuối Cùng Của Người Sắp Khuất (Xuất bản năm 2011).
1. Ước gì tôi đã đủ can đảm để sống theo cách của riêng mình, chứ không phải theo mong muốn của người khác
Phần này thường gặp ở những người bị so sánh với 'con nhà người ta', khi mà cha mẹ, ông bà đặt quá nhiều áp lực và kỳ vọng lên họ. Điển hình như các sinh viên mới vào trường thường bị ép chọn ngành học mà cha mẹ mong muốn, thay vì theo đuổi đam mê của bản thân.2. Ước gì tôi có thời gian nghỉ ngơi nhiều hơn, để tận hưởng cuộc sống
Phần lớn những người đã trả lời là nam giới, họ cảm thấy tiếc nuối về việc đã bỏ lỡ những khoảnh khắc quý giá với con cái trong tuổi thơ và những kỷ niệm đẹp với bạn đời.3. Ước gì tôi đủ dũng cảm để thể hiện tình cảm của mình
Câu chuyện sâu xa hơn có thể là những định kiến xã hội về 'chấp nhận và tiếp nhận sự đa dạng' về giới tính, văn hóa, và các truyền thống khác
4. Ước gì tôi vẫn duy trì mối quan hệ thân thiết với bạn bè của mình
5. Ước gì tôi có thể sống hạnh phúc hơn. Khi đối mặt với thử thách, tôi nhận ra rằng 'hạnh phúc đến từ sự lựa chọn'
Có câu 'Biết biết ơn là một phần của hạnh phúc'.
Tác giả Bronnie Ware
Dưới đây là 5 lý do mà những người đã trải qua nhiều năm tháng, đã trưởng thành đến gần hết quãng đời của mình lo lắng, vậy còn những người trẻ, sức khỏe còn nhiều thì sao?
Theo quan điểm cá nhân của tôi, sự sợ hãi trước cái chết chủ yếu là do hối tiếc về những điều chưa hoàn thành. Đa phần chúng ta đều mang trong mình những lo âu và áp lực từ cuộc sống hàng ngày. Nếu bất ngờ mất đi, người thân phải đối mặt ra sao? Con cháu sẽ tiếp tục cuộc sống như thế nào nếu không có họ.
Các bạn có ý kiến gì về vấn đề này không?