

Trong năm đầu tiên của thập kỷ thứ 2 của thế kỷ 21, loài người đã ghi nhận cột mốc buồn là thế giới đã vượt qua cột mốc 1 triệu ca tử vong vì covid-19, và đại dịch này vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại. Tuy nhiên, trong thời gian đầu khi nghe về virus Vũ Hán, virus cúm Tàu, nCoV hay giờ là covid-19, mọi người có vẻ rất lo lắng và sợ hãi. Nhưng đến giờ, với con số lây nhiễm đã vượt qua mức 33 triệu ca và số tử vong hơn 1 triệu ca, không còn nhiều người quan tâm nữa. Nếu nhìn vào lượt xem và bình luận của bài tổng hợp tin dịch bệnh, ta sẽ hiểu điều đó. Nếu tính chi tiết, số ca tử vong hàng ngày tăng mỗi ngày hơn 5 nghìn người trên thế giới. Hoặc nếu theo cách tính của 1 chuyên gia số liệu của Mỹ, cứ mỗi 1.5 phút có 1 người Mỹ chết, riêng ở Mỹ, số 200 nghìn người chết đã bằng 1/4 Washington D.C, tương đương với 8 chiếc máy bay 737 chở 138 hành khách rơi mỗi ngày. Theo sự lý giải của các chuyên gia tâm lý, việc nhiều người ngày càng thờ ơ hay chai sạn với thông tin về đại dịch và số tử vong khủng khiếp như vậy là vì bộ não của con người không thể hình dung và tổng hợp được những con số lớn như vậy. Ngoài ra, hàng ngày chúng ta còn phải tiếp nhận các thông tin khác như kinh tế suy sụp, số người bất mãn với tình hình xã hội tăng lên, cũng như những tin tức cướp giết hiếp dâm trên mạng, làm chúng ta sao nhãng và căng thẳng, dẫn đến việc không còn quá nghĩ về một sự kiện mà tưởng rằng quá xa nhưng lại rất gần.

Một hình ảnh đau lòng khi một người chết vì covid-19 ở Ấn Độ, đặc biệt nếu họ là người quen của chúng ta.

