Theo những thông tin được các chuyên gia sinh học tiết lộ, tế bào lai ghép với ADN của sinh vật 'quái vật bất tử' có khả năng đối phó với bức xạ vũ trụ tốt hơn nhiều so với tế bào của con người thông thường
Để thực hiện kế hoạch đưa con người lên Sao Hỏa vào năm 2030 theo dự định của NASA, các phi hành gia tham gia nhiệm vụ phải đối mặt với những rủi ro liên quan đến sức khỏe.
Trong chuyến thám hiểm hành tinh Đỏ kéo dài ít nhất 900 ngày, phi hành gia sẽ rời bỏ vùng bảo vệ từ trường Trái Đất, phải đương đầu với tác động của bức xạ vũ trụ từ các vụ nổ sao hay siêu tân tinh. Họ cũng phải đối mặt với hội chứng thoái hóa xương, khiến xương của họ trở nên yếu đuối sau thời gian dài sống trong môi trường không trọng lực.
Mặc cho những nguy cơ đã nêu trên, các phi hành gia vẫn có thể trở về Trái Đất 'an toàn', theo như tuyên bố từ phía NASA.

Nếu muốn sinh tồn trên Sao Hỏa, con người có thể cần phải chỉnh sửa ADN
Tuy nhiên, đối với những người được giao nhiệm vụ định cư trên Sao Hỏa, điều này lại mang một ý nghĩa khác hoàn toàn. Nếu muốn sống mạnh mẽ trên Sao Hỏa hoặc bất kỳ hành tinh nào khác ngoài Trái Đất, chúng ta có thể cần phải tự biến mình thành những 'người đột biến'. Đây là quan điểm được các chuyên gia sinh vật học đề cập tại một hội thảo về những thách thức mà loài người có thể phải đối mặt trong quá trình định cư ngoài không gian, diễn ra gần đây tại New York.
Theo đó, kỹ thuật di truyền và các công nghệ chỉnh sửa gen tiên tiến khác 'sẽ có thể được áp dụng nếu loài người muốn sống, làm việc và phát triển trên Sao Hỏa', theo tuyên bố của Kennda Lynch, chuyên gia sinh vật học và địa chất học tại Viện nghiên cứu Houston (Mỹ).
Không phải là hư cấu
Về cơ bản, việc chỉnh sửa gen để tạo ra ‘siêu năng lực’’ không chỉ là điều tồn tại trong những bộ phim hoặc truyện viễn tưởng. Trên thực tế, các nhà khoa học đã và đang thực hiện điều này trong thực tế. Ví dụ, ADN của Tardigrades (bọ gấu nước) đã được các nhà khoa học thử nghiệm đưa vào tế bào của con người trong phòng thí nghiệm.
Khác với các loài sinh vật khác trên trái đất, Tardigrades đã không trải qua quá trình tiến hóa biến đổi kể từ khi xuất hiện vào 500 triệu năm trước. Chúng cũng được biết đến là sinh vật bất tử, không một điều kiện sống khắc nghiệt nào có thể tiêu diệt chúng. Ngoài khả năng sống ở bất kỳ nơi nào trên trái đất, Tardigrades còn được chứng minh là có thể sống trong môi trường không khí thưa, thậm chí là ở những nơi có bức xạ mạnh nhất như Mặt Trăng.

Bọ gấu nước (Tardigrades) được biết đến với biệt danh 'quái vật bất tử'
'Bọ gấu nước và các vi khuẩn cực trị như vi khuẩn kháng phóng xạ Deinococcus radiodurans có những đặc tính sinh học đáng kinh ngạc. Chúng ta có thể tận dụng những đặc tính này của một trong số chúng', chuyên gia Christopher Mason, phó giáo sư di truyền học nổi tiếng tại Đại học Weill Cornell (New York, Mỹ) cho biết.
Đáng chú ý, việc kết hợp ADN của Tardigrades với tế bào con người mang lại những kết quả thực sự ấn tượng. Theo tiết lộ của chuyên gia Christopher Mason, tế bào đã được chỉnh sửa có khả năng chống chọi với bức xạ vũ trụ tốt hơn nhiều so với tế bào của con người bình thường.
Mở ra triển vọng mới cho loài người
Việc ‘tạm mượn’ các đặc tính sinh học nêu trên không chỉ cho phép con người định cư trên Sao Hỏa. Nó còn mở ra cơ hội cho chúng ta khám phá những thế giới có khí hậu khắc nghiệt hơn trong Hệ Mặt Trời.
Chẳng hạn, việc định cư trên bề mặt vệ tinh Europa của Sao Mộc tiềm ẩn nhiều thách thức và nguy cơ. Một trong những vấn đề quan trọng là cường độ bức xạ rất mạnh từ vòng đai bức xạ của Sao Mộc, mạnh hơn 10 lần so với vòng đai bức xạ Van Allen của Trái Đất. Con người không thể sống trên bề mặt hoặc gần bề mặt của Europa nếu thiếu các loại trang thiết bị bảo hộ chống bức xạ đặc biệt. Một vấn đề khác là nhiệt độ cực lạnh trên bề mặt Europa (khoảng -170 độ C).

Với các đại dương lớn nằm dưới lớp băng dày đặc, vệ tinh Europa được xem là một trong những nơi phù hợp nhất cho con người cư trú trong tương lai
'Nếu chúng ta đến được đó, sẽ có những trường hợp cơ thể của các phi hành gia bị ‘nướng chín’ hoàn toàn bởi lượng bức xạ phát ra từ Sao Mộc là quá lớn', chuyên gia Mason nói. 'Họ sẽ đối mặt với cái chết, trừ khi chúng ta thực hiện biện pháp bảo vệ nào đó, bao gồm việc trang bị các lớp lá chắn chống bức xạ nhiều nhất có thể'.
Trong khi đó, việc áp dụng kỹ thuật di truyền sẽ làm cho chuyến du hành tới Europa, được coi là một trong những nơi phù hợp nhất cho con người cư trú trong tương lai, trở nên khả thi hơn.
Đáng chú ý, việc áp dụng các kỹ thuật di truyền, chỉnh sửa gen nhất định không chỉ giới hạn trong lĩnh vực của phi hành gia và những người sẽ định cư trên Sao Hỏa. Tiến bộ gần đây trong lĩnh vực sinh học tổng hợp sẽ mở ra một chương mới, khi những loại vi khuẩn 'đã được chỉnh sửa, được thiết kế đặc biệt' sẽ giúp con người xây dựng nơi cư trú trên Hành tinh Đỏ, theo chuyên gia Kennda Lynch.
Cụ thể, các nhà nghiên cứu đã xem xét việc sử dụng vi khuẩn được thay đổi ADN để cải thiện Sao Hỏa, làm cho môi trường sống trên hành tinh này trở nên dễ chịu và phù hợp hơn với con người.
Tham khảo trên Live Science
