Nhiều người thường nói rằng đọc sách nhàm chán, yêu thích sự liên tục và kịch tính của phim. Tuy nhiên, những người như mình lại có những lý do đặc biệt để đắm chìm vào thế giới của những cuốn tiểu thuyết hơn là mê mẩn trước màn ảnh. Động lực để mình muốn chia sẻ với mọi người là đang mê đọc cuốn Papillon dày hơn 600 trang, và mình dự định sẽ xem phim sau khi trải nghiệm cuốn sách này để so sánh cảm nhận.Sau những lần thử nghiệm xem phim sau khi đọc sách, mình không cảm thấy cuốn sách nào để lại ấn tượng sâu sắc, ngoại trừ phim Bố Già. Bố Già không chỉ là một bộ phim xuất sắc, mà đến tận bây giờ mình vẫn bị ám ảnh bởi nhân vật chính, bối cảnh và cả âm nhạc trong phim. Dĩ nhiên, cũng có nhiều bộ phim chuyển thể từ sách rất hay, chỉ là mình chưa biết, chưa xem. Anh em nào có phim nào thú vị, hãy gợi ý cho mình nhé.
Âm điệu này đã chạm sâu vào tâm hồn mình.
Với sách, thời gian không bị ràng buộc, mở ra vô số chi tiết đặc sắc. So với xem phim, đọc sách làm mình nhận ra những đường nét tinh tế, những tình huống gây cấn mà phim không thể hiển thị được.
Đọc sách giúp mình kiểm soát mạch đọc của mình, có thể đọc khi nào, ở đâu cũng linh hoạt. Ngược lại, khi xem phim, mình phải tuân theo tốc độ đều đặn, thậm chí còn phải xem nhanh để tránh cảm giác nhàm chán và buồn ngủ.
Papillon, từ tiếng Pháp, mang nghĩa 'hoa bướm,' là biệt danh của Henri Charriere. Cuộc đời của ông liên quan chặt chẽ đến những hành động phi thường vượt ngục. Dù bị bắt nhiều lần, ý chí của ông vẫn kiên định và không bao giờ chấp nhận sự lung lay, ngay cả trong những tình huống khó khăn nhất.
Việc đọc sách mang đến cho mình trải nghiệm tuyệt vời khi vừa đọc vừa tưởng tượng. Trong khi đó, phim không thể hiển thị đồng thời cảm nhận và tưởng tượng, vì nó diễn ra quá nhanh 😁. Đọc về Papillon đi dạo, câu cá trên biển, mình có thể đưa tâm hồn mình đến những bãi biển, với nắng và gió. Hay những cảnh tù tối tăm khiến con người trầm cảm đến mức tự tử. Trong thế giới tưởng tượng của mình, mình có quyền sáng tạo ra những con người và khung cảnh phù hợp nhất với chi tiết đó, điều mà phim không thể làm được. Đạo diễn chỉ giúp chúng ta một phần, nhưng nếu nhân vật không xuất sắc, kịch bản không chấp nhận, thì cảm nhận không thể so sánh với việc đọc sách. Ngoại trừ Bố Già, nơi mà mình cảm nhận được sự xuất sắc của nhân vật và không có điều gì để phê phán.